Mẹ bên bếp lửa
Căn bếp nhỏ của mẹ lúc nào cũng đỏ lửa, dù ngoài kia chiến tranh có ác liệt đến đâu. Mỗi lần có bộ đội hành quân qua làng, mẹ lại tất tả nấu thêm nồi cơm, nắm vội mấy gói muối vừng.
Căn bếp nhỏ của mẹ lúc nào cũng đỏ lửa, dù ngoài kia chiến tranh có ác liệt đến đâu. Mỗi lần có bộ đội hành quân qua làng, mẹ lại tất tả nấu thêm nồi cơm, nắm vội mấy gói muối vừng.
Có anh lính trẻ cầm nắm cơm, xúc động hỏi:
“Mẹ có bao nhiêu con mà thương tụi con vậy?”
Mẹ cười hiền:
“Con nào ra trận cũng là con của mẹ.”
Chiến tranh qua đi, mái tóc mẹ bạc trắng. Những người lính năm xưa, có người trở về, có người mãi mãi nằm lại… nhưng trong căn bếp ấy, ngọn lửa yêu thương chưa bao giờ tắt.



