Bài viết

MẸ BÊN DÒNG TRÀ KHÚC

Lào Cai13/06/2026Bàn Tòn Chày (Đoàn xã Phong Dụ Hạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ BÊN DÒNG TRÀ KHÚC

Mùa hè năm 1967, dòng sông Trà Khúc vẫn lặng lẽ chảy qua những làng quê của Quảng Ngãi. Nhưng phía bên kia bờ sông, chiến tranh ngày càng ác liệt. Máy bay địch liên tục đánh phá, nhiều thanh niên trong làng đã lên đường tham gia kháng chiến.

Ở thôn nhỏ ven sông có mẹ Nguyễn Thị Tâm, năm ấy đã ngoài năm mươi tuổi. Chồng mất sớm, mẹ một mình nuôi ba người con khôn lớn. Khi đất nước cần, cả ba người con trai đều tình nguyện nhập ngũ.

Ngày tiễn các con lên đường, mẹ không khóc. Mẹ chỉ gói cho mỗi người một nắm cơm rang, một chiếc khăn tay và dặn:

– Các con đi đánh giặc, nhớ giữ gìn sức khỏe. Nếu phải hy sinh thì cũng phải sống cho xứng đáng với quê hương mình.

Sau ngày ấy, căn nhà nhỏ bên bờ Trà Khúc trở nên vắng lặng. Mỗi chiều, mẹ lại ra bến sông ngồi nhìn dòng nước chảy. Người trong làng bảo mẹ nhớ con. Mẹ chỉ mỉm cười:

– Nhớ chứ, nhưng đất nước còn chiến tranh thì con phải đi.

Những năm tháng tiếp theo, mẹ trở thành chỗ dựa cho nhiều cán bộ hoạt động bí mật trong vùng. Hễ có ai ghé qua, mẹ đều nấu cơm, giấu tài liệu và chăm sóc như con ruột của mình.

Đến ngày hòa bình, chỉ có hai người con trở về. Người con cả đã nằm lại trên chiến trường miền Nam.

Mỗi dịp tháng Bảy, mẹ lại mang bó hoa dại ra bờ sông Trà Khúc. Nhìn dòng nước lững lờ trôi, mẹ nhớ về những năm tháng hoa lửa và người con mãi mãi tuổi đôi mươi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn