Mẹ Biện Thị Tư - Một đời hóa thân thành Tổ quốc
Phóng sự kể về cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Biện Thị Tư ở ấp Thanh Ba, xã Mỹ Lộc – người phụ nữ kiên cường trong thời kháng chiến chống Mỹ. Mẹ tham gia nuôi giấu cán bộ, tiếp tế, vượt qua nhiều hiểm nguy giữa vùng địch kiểm soát. Bi kịch lớn nhất đời mẹ là hai con trai, Trương Văn Bót và Trương Văn Liêm, đều hy sinh ở chiến trường miền Nam. Những mất mát ấy khắc sâu vào hành trình cống hiến thầm lặng của mẹ, để lại hình ảnh một người mẹ hóa mình cho Tổ quốc. Phóng sự tri ân những hy sinh thiêng

Giữa vùng quê yên bình của ấp Thanh Ba, xã Mỹ Lộc, có một câu chuyện mà mỗi người dân nơi đây đều trân trọng và tự hào nhắc đến. Đó là cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Biện Thị Tư, người phụ nữ đã dành trọn tuổi xuân, tình thương và cả cuộc đời của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Mẹ Biện Thị Tư sinh ngày 01/01/1928. Cuộc đời mẹ gắn với những thăng trầm của đất nước trong những năm tháng kháng chiến. Năm 1948, mẹ kết hôn với ông Trương Văn Đạt - người đàn ông hiền lành, chất phác của vùng đất Trường Bình cũ. Nhưng cuộc sống gia đình hạnh phúc chẳng kéo dài được bao lâu. Năm 1952, chồng mất, mẹ trở thành trụ cột duy nhất của hai đứa con thơ: Trương Văn Bót và Trương Văn Liêm. Giữa những ngày quê hương chìm trong bom đạn, mẹ vừa làm mẹ, vừa làm cha, vừa âm thầm trở thành một người chiến sĩ không súng.
Đất nước chưa yên bình, mẹ chưa một ngày được sống cho riêng mình. Giai đoạn 1954-1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào thời kỳ khốc liệt nhất, mẹ Tư tham gia hoạt động chính trị, tiếp tế lương thực, che giấu cán bộ, đào hầm nuôi giấu cơ sở cách mạng. Căn nhà nhỏ ở ấp Thanh Ba từng là điểm tựa an toàn cho nhiều cán bộ qua lại. Địch bao vây, địch lục soát, địch đe dọa - nhưng mẹ vẫn bền lòng, vẫn giữ trọn lời thề với quê hương.
Những cống hiến thầm lặng ấy đã khiến mẹ phải đối mặt với nhiều hiểm nguy, nhưng đau đớn nhất lại đến từ chính những người mẹ thương yêu nhất. Cả hai người con trai của mẹ đều trở thành liệt sĩ.
Liệt sĩ Trương Văn Liêm, sinh năm 1951, mới tròn 14 tuổi khi cha mất. Cậu bé gầy gò ngày nào từng theo mẹ đi tiếp tế cán bộ, lớn lên giữa tiếng súng của chiến trường miền Nam. Năm 1965, vừa bước sang tuổi 14–15, anh xung phong nhập ngũ, chiến đấu trong đội hình Đại đội 316 huyện Cần Giuộc. Trên những cánh rừng miền Đông đầy mưa bom, anh Liêm luôn được đồng đội nhớ đến bởi sự gan dạ, chịu khó và ý chí kiên cường. Năm 1967, trong một trận càn ác liệt của địch, anh hy sinh khi đang thực hiện nhiệm vụ bảo vệ đồng đội. Sự ra đi ở tuổi 16 đã trở thành nỗi đau khắc sâu trong trái tim mẹ – một đứa con chưa kịp trưởng thành đã gửi trọn thanh xuân cho Tổ quốc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Liệt sĩ Trương Văn Bót, sinh năm 1949, là điểm tựa lớn nhất của mẹ những năm sau khi cha mất. Tháng 01/1964, anh nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Đại đội bộ binh tỉnh Long An, tham gia nhiều trận đánh ở chiến trường miền Nam. Những đồng đội từng cùng anh chiến đấu kể lại: anh Bót là người lính kiên cường, sống nghĩa tình, luôn nhận phần khó khăn nhất về mình. Năm 1970, trong một trận phản kích ác liệt, anh Bót hy sinh khi đang giữ chốt chặn, mở đường cho đồng đội rút lui an toàn. Sự hy sinh ấy được Nhà nước ghi nhận bằng ba Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng 1, 2, 3 - minh chứng cho tinh thần chiến đấu quả cảm của người con miền đất Mỹ Lộc.
Hai người con - hai niềm hy vọng, hai điểm tựa tinh thần của mẹ - đã mãi mãi nằm lại giữa “thời hoa lửa”. Mỗi khi nhắc đến, mẹ Tư chỉ nhìn về phía những cánh đồng nơi chiều gió thổi qua như mang theo tiếng bước chân hai đứa con năm nào. Nỗi đau ấy không nói thành lời, nhưng chính nó đã tạo nên sự kiên cường thầm lặng của một người mẹ suốt cả cuộc đời.
Nỗi đau mất chồng, mất cả hai con trai - ít ai có thể chịu đựng nổi. Nhưng mẹ Tư vẫn đứng vững, vẫn tiếp tục góp sức cho Cách mạng bằng chính nghị lực và lòng yêu nước cháy bỏng. Những năm sau giải phóng, khi đất nước hồi sinh, người ta vẫn thấy mẹ lặng lẽ với nụ cười hiền hậu, như giấu đi biết bao giông bão đời mình.
Ghi nhận những cống hiến của mẹ, Đảng và Nhà nước đã phong tặng mẹ danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng vào năm 1994, trao Huy chương Kháng chiến hạng Nhì, cùng nhiều phần thưởng cao quý. Năm 2019, mẹ được tặng Huân chương Độc lập hạng Ba - phần thưởng dành cho những gia đình có nhiều liệt sĩ hy sinh vì Tổ quốc.
Ngày 22 tháng 8 năm 2024, mẹ Biện Thị Tư rời cõi tạm ở tuổi 96. Nhưng câu chuyện của mẹ - câu chuyện về một thời hoa lửa, về lòng yêu nước, về sự dũng cảm và hy sinh - vẫn còn sống mãi trong trái tim chính quyền và nhân dân xã Mỹ Lộc, tỉnh Tây Ninh.
Cuộc đời của mẹ Tư là minh chứng sáng ngời cho chân lý: độc lập hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người và trong số đó, có trọn cả cuộc đời, tình thương và nỗi đau của một người mẹ Việt Nam anh hùng.



