Mẹ bồi hồi nhớ lại
Mẹ bồi hồi nhớ lại: “Có những ngày mưa lũ, đường trơn trượt, mẹ cùng đồng đội gánh đạn vượt dốc cao. Máy bay địch quần thảo, bom rơi dọc các tuyến đường. Nhiều lúc phải bấm chặt đầu ngón chân mà chạy để tránh bom”. Không chỉ kiên cường trong phục vụ chiến đấu, mẹ còn là một cán bộ phụ nữ tiêu biểu của địa phương, luôn đi đầu trong mọi phong trào, vận động chị em tham gia sản xuất và giữ vững hậu phương. Mẹ còn đảm nhiệm vai trò “hoa tiêu”, dẫn đường cho các đơn vị bộ đội hành quân vào Nam. Chính những đóng góp thầm lặng ấy, ngày 25-1-1968, mẹ vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.
Thế nhưng, cuộc đời vẫn tiếp tục thử thách mẹ. Khi hạnh phúc gia đình vừa kịp đong đầy, mẹ lại một lần nữa tiễn người con trai đầu - anh Nguyễn Thế Thái lên đường nhập ngũ, làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Campuchia vào năm 1981. Đó không chỉ là niềm tự hào, mà còn là nỗi lo của một người mẹ từng đi qua chiến tranh, thấu hiểu hơn ai hết những gian lao, mất mát nơi chiến trường…
Nhắc đến anh Thái, giọng mẹ chùng xuống, ánh mắt xa xăm: “Thái là đứa hiền lành, ngoan ngoãn, chăm chỉ học hành. Ngày ấy, nó cũng có thương thầm một người con gái trong làng, nhưng chỉ lặng lẽ giữ trong lòng. Trước lúc lên đường, nó vẫn cùng bố mẹ lo xong vụ mùa cuối, rồi mới yên tâm khoác ba lô lên đường…”. Ngày tiễn anh đi, mẹ gắng kìm nén nỗi xúc động, dặn dò từng lời như sợ chẳng còn cơ hội nói thêm. Hiểu lòng mẹ, anh chỉ nhẹ nhàng trấn an: “Mẹ cứ yên tâm ở nhà, con đi làm tròn nghĩa vụ rồi sẽ trở về”. Lời hứa giản dị ấy trở thành điểm tựa để mẹ gửi gắm niềm tin, dẫu trong lòng vẫn đầy ắp những nỗi lo không thể gọi thành tên.
Năm 1982, mẹ lặng người khi nhận tin anh hy sinh. Lời hứa ngày lên đường năm nào mãi mãi dang dở, để lại trong lòng mẹ nỗi đau quặn thắt. Nhưng hơn ai hết, mẹ hiểu rằng để có được hòa bình, độc lập hôm nay là biết bao mất mát, hy sinh. Và trong nỗi đau ấy, mẹ vẫn giữ trọn niềm tự hào - bởi mẹ đã hiến dâng cho Tổ quốc những điều thiêng liêng nhất của cuộc đời mình.



