MẸ BÙI THỊ BAI – NGƯỜI MẸ ANH HÙNG TRỌN ĐỜI VÌ NƯỚC
MẸ BÙI THỊ BAI – NGƯỜI MẸ ANH HÙNG TRỌN ĐỜI VÌ NƯỚC
MẸ BÙI THỊ BAI – NGƯỜI MẸ ANH HÙNG TRỌN ĐỜI VÌ NƯỚC Mẹ Bùi Thị Bai, sinh năm 1910, quê tại xã Gio Sơn, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị – vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nơi người dân kiên trung qua bao cuộc chiến giữ nước. Mẹ là người phụ nữ chân quê mộc mạc, đôn hậu, sống trọn đời trên mảnh đất quê hương và gắn bó với ruộng đồng, với xóm làng. Mẹ qua đời vào tháng 11/1966 và hiện được thờ phụng tại thôn An Khê, xã Gio Sơn, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị. Mẹ là người dân tộc Kinh, không theo tôn giáo, nhưng trong trái tim mẹ luôn đầy ắp niềm tin vào độc lập dân tộc và khát vọng tự do cho quê hương, đất nước. Hai người con trai của mẹ – những chiến sĩ kiên cường Mẹ có hai người con trai đều trưởng thành trong phong trào cách mạng và đều anh dũng hy sinh: 1. Liệt sĩ Bùi Văn Uynh – Xã đội phó xã Gio Sơn (Phó Chỉ huy trưởng Ban CHQS xã). – Tháng 5/1966, anh hy sinh trong trận tấn công đồn Cồn Tiên, một cứ điểm quân sự quan trọng của thủy quân lục chiến Mỹ, nơi quân ta phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy để mở đường cho các mũi tiến công. 2. Liệt sĩ Bùi Văn Hùng – Em trai liệt sĩ Bùi Văn Uynh. – Tháng 7/1966, anh hy sinh trong một trận đánh không cân sức với quân địch, tiếp nối tinh thần chiến đấu bất khuất của người anh, của quê hương Gio Linh anh hùng. Hai người con, hai người chiến sĩ – hai ngọn lửa rực cháy cho cách mạng. Sự hy sinh ấy đã khiến giặc vô cùng căm tức gia đình mẹ. Người mẹ kiên trung trước đòn thù tàn ác Khi biết mẹ có hai người con hoạt động trong lực lượng cách mạng, quân địch liên tục lùng sục, dọa nạt, tìm cách bắt bớ nhằm ép mẹ khai báo thông tin. Chúng tra tấn mẹ một cách dã man và tàn bạo, hòng khuất phục ý chí của người mẹ có hai con là cán bộ cách mạng. Nhưng mẹ Bùi Thị Bai vẫn một lòng thủy chung với cách mạng, giữ trọn khí tiết của người mẹ Việt Nam kiên cường. Đòn roi của kẻ thù không quật ngã được mẹ, nhưng để lại cho mẹ những đau thương quá lớn. Trước sự trả thù tàn khốc của giặc, tháng 11/1966, mẹ trút hơi thở cuối cùng, để lại niềm đau xót vô hạn cho gia đình, cho làng quê An Khê cũng như cho bao người dân Gio Sơn. Mẹ ra đi khi đất nước còn trong lửa đạn, nhưng tinh thần bất khuất và sự hy sinh thầm lặng của mẹ vẫn sống mãi. Danh hiệu cao quý – sự ghi nhận của Tổ quốc



