Mẹ Bùi Thị Cam (1916 – 1988)
Trong kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước, ngôi nhà của Mẹ không chỉ là nơi sum họp gia đình mà còn là điểm tựa tinh thần cho phong trào cách mạng ở địa phương. Từ mái nhà ấy, hai người con trai của Mẹ đã sớm bước vào con đường đấu tranh giải phóng dân tộc, mang theo khát vọng độc lập và niềm tin son sắt vào ngày đất nước thanh bình.
Giữa vùng đất An Trường giàu truyền thống cách mạng, nơi từng tấc đất thấm đẫm mồ hôi và máu của bao thế hệ cha anh, có một người mẹ đã lặng lẽ hiến dâng những gì thiêng liêng nhất của đời mình cho Tổ quốc. Đó là Mẹ Bùi Thị Cam (1916 – 1988), Bà mẹ Việt Nam anh hùng – biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh bền bỉ và đức tính kiên cường của người phụ nữ Nam Bộ trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Mẹ Bùi Thị Cam sinh ra và lớn lên tại xã An Trường (nay là xã An Trường A), huyện Càng Long. Mẹ lập gia đình với ông Võ Văn Chưởng, người con của vùng đất Trung Ngãi, huyện Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long. Cuộc sống gia đình đông con với mười người con là mười mầm sống Mẹ dày công nuôi dưỡng giữa những năm tháng gian khó, khi đất nước còn chìm trong bom đạn và khói lửa chiến tranh.
Trong kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước, ngôi nhà của Mẹ không chỉ là nơi sum họp gia đình mà còn là điểm tựa tinh thần cho phong trào cách mạng ở địa phương. Từ mái nhà ấy, hai người con trai của Mẹ đã sớm bước vào con đường đấu tranh giải phóng dân tộc, mang theo khát vọng độc lập và niềm tin son sắt vào ngày đất nước thanh bình.
Người con cả hy sinh vì Tổ quốc là liệt sĩ Võ Văn Tiếng, sinh năm 1939, tham gia cách mạng từ năm 1961, là đội viên du kích xã An Trường. Khi đang dự lớp huấn luyện quân sự, đồng chí bị địch phát hiện, bao vây và bắn hy sinh vào ngày 14/4/1961. Sự ra đi của anh ở tuổi đời còn rất trẻ là nỗi đau đầu tiên giáng xuống trái tim người mẹ. Nhưng thay vì gục ngã, Mẹ Bùi Thị Cam lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong, tiếp tục động viên các con còn lại kiên cường bám trụ, nuôi chí căm thù giặc.
Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì chiến tranh lại cướp đi của Mẹ thêm một người con nữa. Liệt sĩ Võ Văn Diệu, sinh năm 1943, tham gia cách mạng từ tháng 9/1962, là đội viên du kích ấp Lo Co B, xã An Trường. Ngày 28/9/1969, trong lúc đang họp bàn công việc, đồng chí bị địch ném lựu đạn, anh dũng hy sinh. Tin con ngã xuống như thêm một nhát cắt vào lòng người mẹ đã chịu quá nhiều mất mát, nhưng Mẹ vẫn kiên gan, không một lời oán thán, một lòng giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng.
Cuộc đời Mẹ Bùi Thị Cam là chuỗi ngày dài của sự nhẫn nại và hy sinh thầm lặng. Mẹ không cầm súng ra chiến trường, nhưng chính sự chịu đựng, đức hy sinh và lòng yêu nước của Mẹ đã góp phần làm nên sức mạnh to lớn cho phong trào kháng chiến nơi quê hương An Trường.
Để ghi nhớ công ơn trời biển ấy, ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 723/QĐ-CTN. Danh hiệu ấy không chỉ là niềm tự hào của gia đình, của quê hương, mà còn là lời nhắc nhở thiêng liêng đối với các thế hệ hôm nay và mai sau.
Khi nhắc đến Mẹ Bùi Thị Cam, lòng người con An Trường lại dâng lên niềm kính trọng và biết ơn sâu sắc. Sự hy sinh của Mẹ và các anh hùng liệt sĩ là ngọn lửa bất diệt, soi sáng con đường cho thế hệ trẻ tiếp bước, sống xứng đáng hơn với độc lập, tự do hôm nay – để quê hương ngày càng giàu đẹp, đất nước mãi mãi thanh bình.



