Bài viết

MẸ BÙI THỊ LAN VÀ KHÚC TRÁNG CA THỜI HOA LỬA NỐI LIỀN ĐẤT CẢNG ĐẾN ĐẤT MỎ

Gia Lai16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lòng đất nước Việt Nam anh hùng, hình tượng người mẹ luôn là biểu tượng vĩ đại cho sự nhẫn nại, chở che và hy sinh thầm lặng. Có những người mẹ không trực tiếp cầm súng ra mặt trận, nhưng cuộc đời họ lại là một thiên bạt ca được viết bằng nước mắt và ý chí kiên trung. Từ quê hương Đất Cảng kiên cường, mang theo sự chất phác đến vùng mỏ Đông Triều anh dũng, hành trình cuộc đời của Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Bùi Thị Lan chính là một đóa hoa bất tử nở rộ giữa thời hoa lửa.

Mẹ Bùi Thị Lan sinh năm 1900, nguyên quán tại thị xã Kiến An, thành phố Hải Phòng — vùng đất giàu truyền thống cách mạng nằm bên bờ sông Văn Úc. Giữa những năm tháng đất nước sục sôi trong lửa đạn, mẹ di chuyển đến trú quán tại thị trấn Mạo Khê, huyện Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh (nay là phường Mạo Khê thuộc thị xã Đông Triều), nơi được mệnh danh là một trong những cái nôi cách mạng oanh liệt của phong trào công nhân mỏ. Là một người con của dân tộc Kinh, không theo tôn giáo nào, cuộc đời mẹ trọn vẹn gắn liền với bờ sá, luống cày. Bằng nghề làm ruộng gian khổ, đôi bàn tay gầy guộc của mẹ đã dầm mưa dãi nắng, chắt chiu từng củ khoai, hạt gạo để nuôi nấng những người con thân yêu khôn lớn thành người.Khi ngọn lửa chiến tranh lan rộng, đứng trước họa xâm lăng của kẻ thù, mẹ Bùi Thị Lan đã đưa ra quyết định thiêng liêng và dũng cảm nhất của một người mẹ: gạt dòng nước mắt, lần lượt tiễn những người con máu thịt của mình lên đường tòng quân ra trận. Mẹ hiểu rằng, phía sau nụ cười ngày tiễn biệt là chiến trường đầy bom rơi đạn lạc, là lằn ranh mỏng manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng vượt lên trên tình cảm cá nhân vị kỷ, mẹ đã giấu nỗi nhớ thương vào lòng, gửi gắm những giọt máu thâm tình vào đoàn quân giải phóng với niềm tin sắt đá về ngày non sông hoàn toàn tự do.Ở hậu phương Mạo Khê, dẫu tuổi đã cao và sức đã yếu, mẹ Lan vẫn không một ngày ngơi nghỉ. Mẹ vừa tích cực bám ruộng đồng tăng gia sản xuất để chi viện lương thực cho tiền tuyến, vừa tham gia nuôi giấu cán bộ, tiếp tế cho cách mạng. Sự tàn khốc của chiến tranh đã mang đi những người con yêu dấu của mẹ mà không hẹn ngày trở về. Những tấm giấy báo tử đỏ thẫm đè nặng lên trái tim khắc khổ của người mẹ nghèo nơi đất mỏ. Nỗi đau mất đi khúc ruột rớm máu tưởng chừng có thể quật ngã người phụ nữ lam lũ, thế nhưng khí chất kiên cường đã giữ cho mẹ đứng vững. Mẹ biến đau thương thành hành động sắt đá, nén dòng lệ chảy ngược vào trong để tiếp tục cống hiến cho đến ngày đất nước ca khúc khải hoàn.Năm 1994, khi đất nước đã hòa bình, non sông thu về một mối, ghi nhận những cống hiến và sự hy sinh vô bờ bến của mẹ, Đảng và Nhà nước đã trang trọng tuyên dương danh hiệu vinh dự cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng cho mẹ Bùi Thị Lan ngay trong đợt đầu tiên. Tấm gương cuộc đời làm ruộng thầm lặng của mẹ, từ quê hương Kiến An đến vùng mỏ Đông Triều, đã tạc vào sử sách quê hương như một tượng đài bất tử về tinh thần "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang" để các thế hệ hôm nay và mai sau mãi mãi cúi đầu tri ân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ BÙI THỊ LAN VÀ KHÚC TRÁNG CA THỜI HOA LỬA NỐI LIỀN ĐẤT CẢNG ĐẾN ĐẤT MỎ | Câu chuyện thời hoa lửa