MẸ BÙI THỊ NĂM (SN 1922 – MẤT 1980) Phước Mỹ Trung, Mỏ Cày Bắc)
MẸ BÙI THỊ NĂM (SN 1922 – MẤT 1980) Phước Mỹ Trung, Mỏ Cày Bắc Sinh năm 1922 tại xã Phước Mỹ Trung, Mẹ Bùi Thị Năm thuộc thế hệ phụ nữ Nam Bộ chân chất, giàu nghị lực. Cuộc đời mẹ trải dài trên những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh, nơi mà từng bờ tre, từng dòng kênh đều in dấu chân giặc. Nhưng cũng từ khung cảnh ấy, mẹ đã trưởng thành với tấm lòng cứng cỏi hiếm thấy. Mẹ có hai người con: Anh Lưu Văn Kích và Anh Lưu Văn Tiểu, đều tham gia cách mạng từ rất sớm. Mẹ luôn tự hào vì con
Sinh năm 1922 tại xã Phước Mỹ Trung, Mẹ Bùi Thị Năm thuộc thế hệ phụ nữ Nam Bộ chân chất, giàu nghị lực. Cuộc đời mẹ trải dài trên những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh, nơi mà từng bờ tre, từng dòng kênh đều in dấu chân giặc. Nhưng cũng từ khung cảnh ấy, mẹ đã trưởng thành với tấm lòng cứng cỏi hiếm thấy.
Mẹ có hai người con: Anh Lưu Văn Kích và Anh Lưu Văn Tiểu, đều tham gia cách mạng từ rất sớm. Mẹ luôn tự hào vì con mình biết sống cho tổ quốc, nhưng sâu trong lòng vẫn là nỗi lo âm ỉ như than hồng. Những đêm nghe tiếng súng vọng lại từ xa, mẹ không thể ngủ, chỉ thắp ngọn đèn dầu và ngồi bó gối, cầu mong các con bình an.
Khi cách mạng cần, mẹ Năm sẵn sàng hiến từng hạt gạo, từng trái dừa, thậm chí cả căn nhà lá của mình để làm nơi tránh càn. Người ta kể rằng có những đêm trời tối như mực, mẹ lén mang cơm qua rạch để tiếp tế cho du kích. Giặc bố ráp liên tục, nhưng mẹ không sợ. Mẹ chỉ sợ không đủ thức ăn cho bộ đội, để họ phải chiến đấu trong cảnh đói khát.
Ngày nhận tin hai con hy sinh, mẹ Năm như gục ngã. Nỗi đau mất con khiến mẹ già đi chỉ sau một đêm. Nhưng điều khiến mọi người cảm phục là mẹ không oán than, không khóc lóc trước mặt ai. Mẹ chỉ bảo: “Nó sống đẹp, chết cũng đẹp.” Một câu nói nhẹ như gió mà mạnh hơn trăm ngàn tiếng kêu gào của chiến tranh.
Mẹ qua đời năm 1980 trong những năm sau giải phóng, để lại sau lưng câu chuyện về một người mẹ kiên cường, sống trọn đời vì nước, vì con và vì cả những người con không cùng huyết thống – những chiến sĩ mà mẹ đã nuôi nấng bằng cả tấm lòng.
Ngày nay, mỗi khi nhắc đến mẹ Bùi Thị Năm, người dân Phước Mỹ Trung vẫn luôn dành cho mẹ sự kính trọng đặc biệt. Cuộc đời mẹ như ngọn đèn không bao giờ tắt, thắp sáng trong ký ức của quê hương về một thời máu lửa nhưng rực rỡ tinh thần Việt Nam.



