Mẹ Bùi Thị Thảnh – Ngọn lửa bền bỉ giữa những năm tháng chiến tranh ở Hưng Mỹ
Câu chuyện về Mẹ Việt Nam anh hùng Bùi Thị Thảnh, người phụ nữ Hưng Mỹ đã kiên cường vượt qua những mất mát to lớn khi chồng và con trai cùng hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Cuộc đời Mẹ là biểu tượng của lòng trung kiên, sự nhẫn nại và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Trà Vinh.

Trên mảnh đất Hưng Mỹ yên bình hôm nay, ít ai hình dung được nơi đây từng in dấu chân của biết bao thế hệ cha anh đã chiến đấu trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Và giữa những ký ức ấy, có một người phụ nữ bình dị nhưng đã sống một cuộc đời phi thường – Mẹ Bùi Thị Thảnh (1928 – 2022).
Sinh ra và lớn lên ở xã Hưng Mỹ, huyện Châu Thành, Mẹ kết đôi với đồng chí Phạm Văn Dơn (1918), một cán bộ cách mạng kiên trung. Hai vợ chồng sinh được 05 người con, trong đó có 04 trai và 02 gái. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, Mẹ vẫn luôn giữ nề nếp gia đình, nuôi dạy con cái sống nghĩa tình, hướng về quê hương, hướng về cách mạng.
Những năm chiến tranh, khi giặc ngày đêm càn quét, căn nhà nhỏ của Mẹ vẫn là nơi cất giấu sự sống, là điểm tựa tinh thần cho chồng và các đồng chí cán bộ bám trụ địa bàn.
Sự hy sinh của chồng – Liệt sĩ Phạm Văn Dơn
Ông Dơn tham gia cách mạng từ ngày 01/01/1945, kiên trì hoạt động trong lực lượng Công an xã Long Hòa. Ngày 06/6/1970, khi được cấp ủy phân công đi công tác gây dựng cơ sở an ninh tại ấp Bùng Binh, ông bị máy bay địch thả bom và hy sinh.
Sự ra đi của ông để lại trong Mẹ một khoảng trời trống vắng, nhưng Mẹ vẫn phải đứng dậy, tiếp tục chăm lo cho gia đình và che chở cho các con.
Nỗi đau chồng thêm nỗi đau – Liệt sĩ Phạm Văn Bé Tư
Không lâu sau ngày chồng hy sinh, Mẹ lại nhận tin dữ về người con trai – Phạm Văn Bé Tư, sinh năm 1952.
Anh tham gia cách mạng ngày 10/3/1969, là nhân viên an ninh xã Long Hòa. Ngày 05/6/1970, trên đường thực hiện nhiệm vụ rút về lực lượng an ninh vũ trang tỉnh theo nghị quyết của cấp trên, anh bị địch ném bom trong đêm và hy sinh.
Hai nỗi mất mát đến gần như cùng lúc, khiến Mẹ đau đến lặng lòng.
Những năm tháng sau đó, Mẹ sống lặng lẽ, kiên trì như một cây bần nơi bãi bồi quê hương – chịu gió, chịu mưa, nhưng không bao giờ ngã. Mẹ nuôi con lớn khôn trong tình thương và trong niềm tự hào về sự hy sinh của chồng và con mình cho Tổ quốc.
Những người hàng xóm kể rằng Mẹ rất ít khi nói về nỗi đau của riêng mình. Mẹ chỉ gói gọn câu nói:
“Tụi nó chết vì nước… mình phải sống sao cho xứng.”
Và Mẹ đã sống trọn nghĩa, trọn tình, cho đến những ngày cuối đời vào năm 2022.
Ghi nhận sự hy sinh thầm lặng và những mất mát lớn lao ấy, ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước đã ký Quyết định số 1852/QĐ-CTN phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ Bùi Thị Thảnh
Hôm nay, tại Hưng Mỹ, nhắc đến Mẹ Thảnh, người dân vẫn dành sự kính trọng sâu sắc. Câu chuyện đời Mẹ – dù lặng lẽ nhưng rực sáng – chính là ngọn lửa được truyền qua nhiều thế hệ, nhắc nhở rằng sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng máu của biết bao người đã ngã xuống.



