Mẹ Bùi Thị Thêm và huyền thoại người mẹ "đào hầm bằng đôi tay trần"
Rời vùng cao Tây Nguyên, chúng ta về với vùng đất Long An để gặp gỡ Mẹ Việt Nam Anh hùng Bùi Thị Thêm, người được mệnh danh là "người mẹ của những căn hầm bí mật". Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, vùng đất này là nơi tranh chấp quyết liệt giữa ta và địch. Giữa vòng vây của bốt đồn và mật thám dày đặc, Mẹ Thêm đã thực hiện một công việc phi thường: đào hầm bí mật ngay dưới nền nhà và ngoài vườn để nuôi giấu cán bộ.
Đặc điểm khiến câu chuyện của mẹ Thêm trở nên đặc biệt chính là việc mẹ đào hầm bằng những công cụ thô sơ nhất, thậm chí là bằng đôi tay trần để không gây ra tiếng động khiến giặc nghi ngờ. Suốt nhiều đêm ròng rã, khi làng xóm đã chìm vào giấc ngủ, một mình mẹ lặng lẽ xúc từng nắm đất, cho vào thúng rồi đổ xuống ao hoặc đem đi rải thật xa để xóa dấu vết. Những căn hầm của mẹ không chỉ là nơi ẩn nấp mà còn là những "pháo đài lòng dân" vững chắc, nơi các đồng chí lãnh đạo địa phương họp bàn kế hoạch đánh địch.
Mẹ Thêm có những người con đều lần lượt lên đường tham gia kháng chiến. Nỗi lo lắng cho các con hòa quyện cùng trách nhiệm bảo vệ những cán bộ đang ẩn náu trong nhà mình. Có lần, quân địch kéo đến lục soát, chúng dùng sắt nhọn đâm xuống nền nhà để tìm hầm. Mẹ bình thản ngồi trên chõng tre, tay vẫn thoăn thoắt đan rổ, miệng thản nhiên nói chuyện với bọn lính để đánh lạc hướng. Sự gan lì và khôn khéo của mẹ đã nhiều lần cứu thoát những cán bộ quý giá của ta ngay trong gang tấc.
Nỗi đau mất con rồi cũng ập đến như một định mệnh nghiệt ngã của thời chiến. Lần lượt những người con của mẹ ngã xuống, nhưng mẹ không cho phép mình yếu lòng trước mặt kẻ thù. Mẹ nén nỗi đau vào trong, tiếp tục công việc thầm lặng của mình cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng. Với mẹ, mỗi chiến sĩ cách mạng được mẹ che giấu đều là một người con, và sự thành công của cách mạng chính là sự trả thù ngọt ngào nhất cho những mất mát của gia đình.
Mẹ Bùi Thị Thêm qua đời trong sự kính trọng và yêu thương của nhân dân Long An. Câu chuyện về mẹ – người phụ nữ với đôi bàn tay chai sần đã đào nên những con đường sống cho cách mạng – sẽ mãi được ghi vào sử sách như một biểu tượng của lòng trung thành tuyệt đối. Mẹ chính là minh chứng cho chân lý: sức mạnh của cách mạng bắt nguồn từ những điều giản dị nhất, từ những người mẹ nghèo khó nhưng có một trái tim vĩ đại.



