MẸ CAO THỊ TUYẾT - KHI NỖI ĐAU HÓA THÀNH ĐÀI ĐỘC LẬP
Có những sự hy sinh được tính bằng số trận đánh, bằng lượng máy bay rơi, nhưng cũng có những sự hy sinh được đo bằng độ sâu của những giọt nước mắt chảy ngược vào lòng. Mẹ Việt Nam Anh hùng Cao Thị Tuyết, người phụ nữ sinh năm 1921 trên mảnh đất Quảng Bình gió cát, chính là minh chứng sống động nhất cho sự hy sinh không điều kiện. Mẹ đã dâng hiến "giọt máu" duy nhất của mình cho đất nước, để rồi đổi lại là một đời đơn bóng, lặng lẽ nhìn hòa bình nở hoa. Cảm nhận về Mẹ Cao Thị Tuyết trước hết là
Có những sự hy sinh được tính bằng số trận đánh, bằng lượng máy bay rơi, nhưng cũng có những sự hy sinh được đo bằng độ sâu của những giọt nước mắt chảy ngược vào lòng. Mẹ Việt Nam Anh hùng Cao Thị Tuyết, người phụ nữ sinh năm 1921 trên mảnh đất Quảng Bình gió cát, chính là minh chứng sống động nhất cho sự hy sinh không điều kiện. Mẹ đã dâng hiến "giọt máu" duy nhất của mình cho đất nước, để rồi đổi lại là một đời đơn bóng, lặng lẽ nhìn hòa bình nở hoa.
Cảm nhận về Mẹ Cao Thị Tuyết trước hết là sự khâm phục trước sức mạnh của lòng yêu nước thầm lặng. Với một người mẹ, con cái là cả thế giới, là hy vọng và là chỗ dựa duy nhất lúc tuổi già. Nhưng khi Tổ quốc cần, Mẹ đã tiễn người con độc nhất lên đường ra trận. "Con độc nhất" – hai chữ ấy chứa đựng biết bao nỗi niềm. Đó là sự gửi gắm toàn bộ niềm riêng vào cái ta chung của dân tộc. Sự ngã xuống của người con ấy là một khoảng trống không gì bù đắp nổi, khiến Mẹ trở thành người "mồ côi" con cái trong chính ngôi nhà mình, nhưng lại trở thành người Mẹ vĩ đại của cả một thế hệ chiến sĩ.
Việc các cơ quan như Báo Quảng Bình nhận phụng dưỡng Mẹ suốt đời từ năm 2015 không chỉ là trách nhiệm, mà là một hành động tạ ơn đối với người đã dâng hiến tương lai riêng cho tương lai chung. Hình ảnh Mẹ ở tuổi xưa nay hiếm, sống trong tình yêu thương của cộng đồng, chính là hiện thân của đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Sự chăm lo ấy, dù không thể thay thế được hơi ấm của người con đã khuất, nhưng nó sưởi ấm tâm hồn Mẹ, cho thấy xã hội luôn ghi tạc công lao của những người phụ nữ đã lặng lẽ làm nên hình hài đất nước bằng nỗi đau của chính mình.
Mẹ Cao Thị Tuyết không chỉ là một cá nhân, Mẹ là đại diện cho những bà mẹ "ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ". Cuộc đời Mẹ dạy cho thế hệ hôm nay về giá trị của mỗi phút giây thanh bình. Mỗi viên gạch xây nên đài độc lập đều có một phần xương máu của những người con và cả một phần thanh xuân héo hắt của những người mẹ như Mẹ Tuyết.
Đọc về Mẹ, chúng ta thấy lòng mình chùng xuống với niềm trân trọng và biết ơn vô hạn. Mẹ mãi mãi là đóa hoa tuyết trắng ngần giữa mảnh đất Quảng Bình nắng cháy, một tâm hồn cao khiết đã đi qua bão giông chiến tranh để giữ trọn lòng son với nước, với dân.



