Thân nhân liệt sĩ, người có công

MẸ CHỈ CÒN NHỚ CON THÍCH ĂN CƠM LAM…”

Ở thôn Làng Bình, xã Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, có một người mẹ đã đi gần hết cuộc đời mình trong nỗi nhớ con. Mẹ là Hà Thị Khuyên - mẹ của liệt sĩ Ma Văn Nghiên.

Tuyên Quang03/08/2026Xã Chiêm Hóa (Đoàn xã Chiêm Hóa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
MẸ CHỈ CÒN NHỚ CON THÍCH ĂN CƠM LAM…”

“MẸ CHỈ CÒN NHỚ CON THÍCH ĂN CƠM LAM…”

Ở thôn Làng Bình, xã Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, có một người mẹ đã đi gần hết cuộc đời mình trong nỗi nhớ con.

Mẹ là Hà Thị Khuyên - mẹ của liệt sĩ Ma Văn Nghiên.

Thời gian đã lấy đi mái tóc đen ngày nào, thay bằng màu bạc trắng. Đôi mắt mẹ cũng đã mờ theo năm tháng. Có những chuyện của cuộc đời mẹ không còn nhớ rõ nữa, nhưng hình bóng người con trai mãi mãi tuổi thanh xuân thì chưa bao giờ phai nhạt.

Mỗi lần nhắc đến con, mẹ chỉ lặng lẽ nói:

“Nó thích ăn cơm lam lắm… Nó cũng thích đi câu cá…”

Chỉ vài ký ức giản dị ấy thôi, nhưng mẹ đã ôm giữ suốt cả cuộc đời.

Có lẽ, trong ký ức của người mẹ già, con trai vẫn là chàng trai năm nào. Vẫn là cậu con trai mang chiếc cần câu ra suối từ sáng sớm. Vẫn là bữa cơm có ống cơm lam thơm mùi tre nướng mà con ăn ngon lành rồi cười rất hiền.

Rồi chiến tranh đến.

Người thanh niên ấy khoác ba lô lên đường, mang theo tuổi trẻ và lời hẹn sẽ trở về.

Nhưng lời hẹn ấy đã mãi mãi dừng lại nơi chiến trường.

Ngày nhận tin con hy sinh, trái tim người mẹ như lặng đi. Bao năm tháng trôi qua, nỗi đau ấy chưa một ngày nguôi ngoai.

Giờ đây, trong ngôi nhà nhỏ, mẹ vẫn nâng niu tấm ảnh của con.

Đôi bàn tay đã run vì tuổi già nhẹ nhàng vuốt lên khung ảnh như muốn chạm vào khuôn mặt người con trai năm ấy.

Mẹ nhìn con rất lâu.

Không còn nước mắt để khóc thật nhiều như ngày xưa nữa.

Chỉ còn ánh mắt đượm buồn và những tiếng thở dài lặng lẽ.

Có những lúc mẹ ngồi rất lâu trước bàn thờ con mà chẳng nói gì.

Bởi với mẹ, có những nỗi nhớ không thể gọi thành lời.

Người ta thường nói thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương.

 

Nhưng với những người mẹ có con là liệt sĩ, thời gian chỉ làm mái tóc bạc thêm, đôi mắt mờ hơn, còn nỗi nhớ thì vẫn nguyên vẹn như ngày đầu.

Có thể mẹ không còn nhớ nhiều chuyện của cuộc đời mình.

Nhưng mẹ vẫn nhớ con thích ăn cơm lam.

Vẫn nhớ con thích câu cá.

Và vẫn nhớ khuôn mặt của con trong tấm ảnh đã ngả màu theo năm tháng.

Đó là những ký ức giản dị, nhưng cũng là phần quý giá nhất còn lại trong cuộc đời của một người mẹ.

Xin được cúi đầu tri ân Anh hùng liệt sĩ Ma Văn Nghiên, người đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.

Và xin được gửi lời biết ơn sâu sắc tới mẹ Hà Thị Khuyên - người mẹ đã lặng lẽ mang theo nỗi nhớ con suốt cả cuộc đời mình.

Có những người con đã hóa thành bất tử.

Có những người mẹ, cả cuộc đời chỉ mong một lần nữa được gọi hai tiếng: “Con ơi…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn