Khác

Mẹ chờ con nơi cuối làng

Mẹ chờ con nơi cuối làng Cuối làng, nơi con đường đất đỏ quanh co dẫn ra cánh đồng lúa, có một mái nhà nhỏ nép mình dưới gốc tre già. Ngày nào cũng vậy, khi hoàng hôn buông xuống, người ta lại thấy một người mẹ lặng lẽ ngồi ở bậc cửa, ánh mắt dõi về phía con đường ấy – nơi con bà đã đi qua vào một buổi sáng nhiều năm trước. Ngày con lên đường, trời cũng trong như hôm nay. Mẹ gói cho con nắm cơm còn ấm, buộc chặt trong chiếc khăn nâu đã sờn góc

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ chờ con nơi cuối làng Cuối làng, nơi con đường đất đỏ quanh co dẫn ra cánh đồng lúa, có một mái nhà nhỏ nép mình dưới gốc tre già. Ngày nào cũng vậy, khi hoàng hôn buông xuống, người ta lại thấy một người mẹ lặng lẽ ngồi ở bậc cửa, ánh mắt dõi về phía con đường ấy – nơi con bà đã đi qua vào một buổi sáng nhiều năm trước. Ngày con lên đường, trời cũng trong như hôm nay. Mẹ gói cho con nắm cơm còn ấm, buộc chặt trong chiếc khăn nâu đã sờn góc. Bà không khóc, chỉ dặn:
“Đi mạnh giỏi nghe con. Đánh giặc xong rồi về… mẹ chờ.” Con trai bà – một chàng trai vừa tròn đôi mươi – quay lại nhìn mẹ, nụ cười còn non mà ánh mắt đã cứng cỏi. Cậu không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu. Rồi bước chân ấy khuất dần sau rặng tre, mang theo cả tuổi trẻ và lời hẹn ngày trở lại. Từ đó, mỗi buổi chiều, mẹ lại ra ngồi ở cuối làng. Ban đầu, người trong xóm còn ghé hỏi thăm, động viên. Rồi chiến tranh kéo dài, những tin tức thưa dần. Có người trở về với thương tích, có người không bao giờ trở lại. Nhưng mẹ vẫn tin, con mình sẽ về. “Mẹ còn chờ, là con còn đường về…” – bà thường nói vậy, như một niềm tin không thể lay chuyển. Mùa lúa chín rồi lại mùa lúa xanh. Cây tre trước nhà già thêm, thân sần sùi, lá xào xạc trong gió như kể lại những tháng ngày đã qua. Mẹ thì yếu dần, mái tóc bạc trắng, lưng còng xuống theo năm tháng. Nhưng đôi mắt vẫn hướng về con đường cũ, không một ngày quên. Có lần, một người lính từ chiến trường trở về ghé qua. Ông đứng lặng trước người mẹ già, rồi khẽ nói:
“Đồng đội của bác… đã chiến đấu rất dũng cảm.” Mẹ im lặng rất lâu. Bàn tay gầy run run siết chặt chiếc khăn cũ.
“Thế… nó có nhắn gì không con?” Người lính cúi đầu:
“Anh ấy chỉ nói… nhớ mẹ.” Mẹ khẽ gật, đôi mắt đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt.
“Ừ… mẹ biết nó nhớ…” Từ hôm đó, bà càng ra ngồi nhiều hơn. Như thể chỉ cần ngồi đó, con sẽ tìm được đường về. Một buổi chiều cuối thu, làng quê yên ả đến lạ. Gió nhẹ thổi qua cánh đồng, mang theo hương lúa mới. Mẹ lại ngồi nơi quen thuộc, ánh mắt xa xăm. Nhưng hôm ấy, bà không trở vào nhà nữa. Người ta thấy bà vẫn ngồi đó, tựa lưng vào cánh cửa, gương mặt bình yên như đang ngủ. Trên tay bà, chiếc khăn nâu vẫn được giữ chặt – chiếc khăn ngày tiễn con đi. Từ đó, cuối làng không còn bóng dáng người mẹ già mỗi chiều. Nhưng người dân trong làng vẫn kể nhau nghe rằng, những ngày hoàng hôn, khi gió lùa qua rặng tre, vẫn có cảm giác như ai đó đang ngóng trông. Có thể, ở một nơi nào đó rất xa, người con năm ấy đã trở về. Và ở nơi cuối con đường làng, mẹ vẫn đang chờ – không còn là chờ đợi trong đau đáu, mà là một cuộc gặp lại, bình yên và trọn vẹn. Bởi vì, có những lời hẹn không bao giờ mất đi. Chỉ là chúng được giữ lại… trong ký ức và tình yêu không lời của một người mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn