“Mẹ chờ con qua những mùa lúa”
Năm tháng chiến tranh đã qua nhưng nỗi nhớ con của những người mẹ vẫn còn nguyên. Mỗi mùa lúa mới, mỗi con nước về lại gợi lên những ký ức về người con đã hy sinh.
Đồng Tháp có những mùa lúa nối tiếp nhau.
Mùa này qua mùa khác.
Người nông dân gieo mạ, cấy lúa, thu hoạch rồi lại bắt đầu một vụ mới.
Nhưng đối với những Mẹ Việt Nam Anh hùng, thời gian đôi khi dừng lại ở một ngày.
Đó là ngày người con ra đi.
Mẹ Võ Thị Đào đã sống qua những mùa lúa như thế.
Ngày con lên đường, mẹ tiễn con.
Mẹ không biết rằng mình sẽ phải chờ con trong nhiều năm tháng.
Rồi chiến tranh kết thúc.
Những cánh đồng trở lại màu xanh.
Những con đường làng trở nên bình yên.
Nhưng người con của mẹ vẫn không trở về.
Mẹ hiểu rằng con đã hy sinh.
Nhưng tình mẫu tử không có khái niệm “quên”.
Người con vẫn sống trong ký ức.
Trong từng câu chuyện mẹ kể.
Trong những kỷ vật được giữ gìn.
Trong sự tự hào của gia đình.
Ngày hôm nay, những cánh đồng Đồng Tháp vẫn xanh.
Những mùa lúa vẫn nối tiếp.
Và trong sự bình yên ấy, có bóng dáng của những người mẹ đã từng chờ con.
Mỗi mùa lúa quê hương hôm nay cũng là một lời nhắc chúng ta phải biết ơn những người đã hy sinh để đất nước có ngày bình yên.


