Mẹ chọn hy sinh về cho riêng mình
Những ngày tháng Năm, nắng vàng trải dài trên những cánh đồng quê xứ Nghệ, chúng tôi đến thăm mẹ Đinh Thị Em ở xóm 5, xã Phúc Lộc, tỉnh Nghệ An. Ở tuổi xưa nay hiếm, mái tóc mẹ đã bạc trắng theo thời gian, bước chân cũng chậm hơn, nhưng mỗi khi có người nhắc đến những đứa con của mình, đôi mắt mẹ lại đỏ hoe, giọng nói nghẹn lại bởi những ký ức chưa bao giờ nguôi ngoai.
Bên trong căn nhà nhỏ đơn sơ, những tấm Bằng “Tổ quốc ghi công” được mẹ nâng niu đặt ở nơi trang trọng nhất. Trên bàn thờ nghi ngút khói hương, những bức ảnh đã ngả màu thời gian nhưng vẫn còn nguyên ánh mắt tuổi đôi mươi của những người con ra đi vì độc lập dân tộc.Mẹ Đinh Thị Em sinh năm 1922 trong một gia đình thuần nông ở xứ Nghệ. Năm 18 tuổi, mẹ lập gia đình và lần lượt sinh được 5 người con (3 trai, 2 gái). Cuộc đời mẹ gắn liền với những tháng ngày lam lũ, tảo tần nuôi con trong hoàn cảnh đất nước còn trong chiến tranh.Khi chồng lên đường tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp, mọi gánh nặng gia đình dồn cả lên đôi vai gầy của mẹ. Một mình mẹ vừa chăm sóc các con, vừa tham gia sản xuất. Ngoài những buổi làm đồng từ sáng sớm, mẹ còn tranh thủ đi cắt cỏ lác mang về dệt võng rồi đem ra chợ bán.Nhắc lại những năm tháng ấy, giọng mẹ chậm rãi nhưng đầy xúc động: “Có những ngày nhà không còn hạt gạo nào, mẹ phải thức trắng đêm dệt võng cho kịp buổi chợ sớm. Chỉ mong bán được vài đồng để trang trải cuộc sống, lo cho các con”.



