MẸ CHỒNG TÔI – NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG GIỮA TRẬN ĐỊA GỠ BOM
MẸ CHỒNG TÔI – NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG GIỮA TRẬN ĐỊA GỠ BOM
Họ và tên giáo viên: Nguyễn Thị Nga
Mẹ chồng tôi có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đã pha màu thời gian, nhưng nụ cười thì luôn sáng và hiền. Không ai nghĩ rằng người phụ nữ dịu dàng ấy từng trải qua những năm tháng tuổi trẻ dữ dội giữa bom đạn.
Mẹ là nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường vận chuyển chiến lược. Những ngày ấy, nắng Trường Sơn nóng như đổ lửa, gió Lào thổi rát da, mưa rừng bất chợt đổ xuống như trút. Nhưng hiểm nguy nhất vẫn là bom đạn luôn rình rập trên từng đoạn đường.
Trong một chiến dịch quan trọng, đoàn xe bộ đội cần đi qua đúng giờ để kịp tiếp tế cho chiến trường. Thế nhưng giữa đường lại có một quả bom nổ chậm nằm trơ trọi, kêu “tách… tách…” từng tiếng như đếm ngược thời gian.
Mẹ tôi cùng bốn cô gái khác xung phong nhận nhiệm vụ gỡ bom. Đêm tối mịt, chỉ có ánh đèn pin leo lét soi xuống hố bom sâu. Họ quỳ xuống, đôi bàn tay gầy gò run lên vì lạnh và sợ, nhưng ánh mắt thì sáng lên niềm quyết tâm.
Tiếng máy bay địch vọng lại từ xa, từng cơn gió mang theo mùi thuốc súng. Các cô gái nhỏ dò từng lớp đất, từng đoạn dây kíp, khẽ thì thầm động viên nhau:“Cố lên nhé, vì Tổ quốc!”
Giây phút kíp nổ được tháo ra, cả đội thở phào như vừa trở về từ cõi chết. Họ ôm nhau bật khóc. Những giọt nước mắt ấy là sự giải thoát, là niềm tin, là sức mạnh của những cô gái tuổi đôi mươi dám đối mặt với cái chết để giữ cho tuyến đường được thông suốt.
Mẹ thường nói: “Công của mẹ chỉ là phần nhỏ bé.”
Nhưng với tôi, mẹ là một bông hoa thép – đẹp, kiêu hãnh và vĩnh viễn không phai.



