Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ CÓ BA NGƯỜI CON LÀ LIỆT SĨ - MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ NHỊ

Vĩnh Long20/11/2025ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ VĨNH THÀNH (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ VĨNH THÀNH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi tôi tìm đến nhà bác Hồ Minh Thuận ở ấp Tân Thạnh, xã Tân Thiềng, huyện Chợ Lách thì đã xế chiều. Bác là người con duy nhất còn lại của mẹ Nguyễn Thị Nhị, người vừa được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam anh hùng" vào năm 2012.

Bước vào nhà, hình ảnh đập vào mắt tôi là tấm vách đỏ rực bởi những tấm bằng Tổ quốc ghi công tên Nguyễn Thị Nhị - Huân chương kháng chiến hạng nhì; Hồ Văn Lệ Huân chương kháng chiến hạng ba rất thiêng liêng như muốn nói điều gì về chiến công của những người đã khuất. Uống chưa con là liệt sĩ! hết ly nước, tôi chợt khẽ hỏi về quá trình tham gia cách mạng của các anh và một chút về đời tư của Mẹ - Mẹ có ba người con là liệt sĩ!

Được biết, Mẹ Nguyễn Thị Nhị sinh năm 1906, trong một gia đình nông dân. Sống trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng xã Tân Thiềng với khu Đìa Cừ, vườn Trăm Công một thời nổi tiếng. . ., nhà Mẹ lại là điểm hội họp của cán bộ huyện, xã trong nhưng năm chiến tranh ác liệt. Hằng ngày, Mẹ lại tận mắt chứng kiến bọn lính truy lùng bắt giết, tra tấn đồng bào dã man. Từ đó, lòng yêu nước, căm thù bọn thực dân đế quốc trong người Mẹ ngày càng trổi dậy và tham gia hoạt động cách mạng từ năm 15, 16 tuổi. Mẹ làm giao liên cho các chú bộ đội. . ., đến tuổi mười chín, đôi mươi thì Mẹ gặp được ông Hồ Văn Dự người ở xóm dưới, là chồng Mẹ. Theo thời gian năm tháng rồi các con của hai Ông, Bà cũng lần lượt chào đời, bốn trai, ba gái, trong đó có hai người con mất lúc còn nhỏ. Nhưng cuộc sống trong những năm chiến tranh rất người con thơ dại. Mẹ lại tảo tần gánh nặng nuôi con. khó khăn Năm 1951, ông Dự mất sau một cơn bạo bệnh, để lại cho Mẹ năm người con thơ dại . Mẹ lại tảo tần gánh nặng nuôi con.

Chiến tranh ngày càng thêm khốc liệt, trong số năm người con còn lại của Mẹ thì đã có ba người tham gia hoạt động cách mạng. Dẫu biết rằng, trong thời buổi chiến tranh cho các con đi kháng chiến là không sao tránh khỏi hy sinh, mất mát nhưng Mẹ đành phải bứt ruột tiễn con đi. Và rồi, điều mà Mẹ không mong đợi cũng đã đến, ngày 16 tháng 12 năm 1960, người con trai thứ tư, anh Hồ Văn Giáo, là cán bộ y tế xã, bị địch bắt tra tấn và bắn chết trong trận chống càn ở Tân Thiềng. Nhận được tin, Mẹ đau xé ruột, người con mà Mẹ đứt ruột sinh ra lại không bao giờ trở về với Mẹ.

Đau thương lại chất chồng đau thương, hai năm sau, năm 1962 trong một đợt chống càn với bọn bảo an 833 tại ngã ba Bà Nữ thuộc xã Nhơn Phú, anh Hồ Văn Lệ - người con trai thứ 6 của Mẹ đã anh dũng hy sinh.

Cứ tưởng Mẹ sẽ không thể vượt qua trước nỗi đau tột cùng nầy!Nhưng không! Mẹ cố giấu kín nỗi đau, âm thầm chịu đựng. Giờ đây, Mẹ chỉ mong đợi một hy vọng sau cùng là gặp lại người con trai thứ ba, anh Hồ Văn Hương, thoát ly gia đình năm 1947. Niềm hy vọng vừa lóe lên lại vội tắt đi, khi nhận được tin báo tử mà Mẹ vẫn không tin đó là chính cái tên mà hơn 35 năm về trước Mẹ đã nắn nót lựa chọn - tên Hồ Văn Hương, chiến đấu hy sinh ngày 27 tháng 11 năm 1968.

Các con của Mẹ đã vĩnh viễn ra đi, ra đi vì Tổ quốc. Còn Mẹ! Mẹ đã cạn khô dòng nước mắt – vì khóc cho những đứa con.

Ngày quê hương hoàn toàn giải phóng (30 tháng 4 năm 1975), Mẹ mừng không kể xiết, nhưng trong niềm vui hân hoan đó lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm – nỗi buồn của “Người Mẹ” nhớ con.

Do tuổi cao sức yếu, ngày 18 tháng 12 năm 2003, Mẹ đã trút hơi thở sau cùng ra đi mãi mãi, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho người ở lại, hưởng thọ 97 tuổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn