Bài viết

MẸ CỦA ĐẤT THÉP: Nguyễn Thị Rành

Hưng Yên07/12/2025Lê Thị Thảo Anh (xã Khoái Châi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Học sinh: Lê Thị Thảo Anh

Lớp:10I

Trường THPT Nguyễn Siêu
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
MẸ CỦA ĐẤT THÉP: Nguyễn Thị Rành

Buổi chiều ở Củ Chi, nắng trải một lớp vàng mỏng lên những hàng tre trước sân nhà. Gió thổi qua, mang theo mùi khói rơm của một mùa gặt nào đó còn sót lại. Trên chiếc chõng tre kê sát cửa, một người mẹ già ngồi lặng, đôi mắt hướng về con đường đất đỏ chạy dài ra tận ngoài cánh đồng. Đó là Mẹ Nguyễn Thị Rành, người phụ nữ sinh năm 1900, cả cuộc đời trải qua hai lần giặc giã và mười hai lần chịu tang người thân.

1. Những ngày xanh của mẹ

Thuở còn trẻ, mẹ Rành là người phụ nữ quanh năm gắn bó với ruộng lúa, bờ mương. Mẹ sinh tám người con – những đứa trẻ khỏe mạnh, hiền lành, lớn lên giữa tiếng chim cuốc và tiếng rì rầm của rừng cao su. Chúng là niềm vui, là chỗ dựa của mẹ và của chồng mẹ – người nông dân chất phác nhưng nặng lòng với quê hương.

Những năm đầu kháng chiến, phong trào nổi lên khắp xóm làng. Người dân Củ Chi đứng lên giữ đất. Những người con trai của mẹ, rồi đến chồng mẹ, rồi hai đứa cháu nội lớn dần bên mẹ… tất cả đều lần lượt bước vào con đường cách mạng.Mẹ biết, đất nước cần đến họ. Và họ ra đi trong sự bình thản không nước mắt.

2. Chiến tranh – và những giọt nước mắt nén lại

Chiến tranh không giống bão tố, nó đến lặng lẽ nhưng tàn khốc hơn nhiều. Những ngày trời Củ Chi xám xịt, tiếng bom Mỹ dội xuống làm rung chuyển mái nhà. Người dân chạy tản vào hầm bí mật. Mẹ vẫn ở lại, tay ôm chiếc khăn của đứa con út để lại. Rồi người ta đến nhà mẹ với tấm giấy báo tử đầu tiên. Hôm ấy, trời không mưa. Nắng vẫn chan hòa, nhưng mẹ thấy lạnh. Mấy hôm sau, tiếng bom lại vọng về từ phía bìa rừng. Một thời gian ngắn sau, người ta lại đến nhà mẹ – lần này là tin người con thứ hai hy sinh. Tin dữ đến nhanh hơn mùa lúa. Chồng mẹ hy sinh trong một trận càn. Rồi tám người con trai của mẹ ngã xuống rải rác khắp chiến trường. Hai đứa cháu nội cũng nằm lại ở lũy tre làng.

Mười hai bát hương trên bàn thờ – mười hai mạng người mà mẹ từng nuôi dưỡng bằng sữa, bằng gạo, bằng những giấc ngủ chập chờn khi con sốt. Vậy mà bây giờ, chúng chỉ còn là những tấm ảnh nhỏ, mờ dần theo thời gian. Mẹ không còn khóc. Không phải vì mẹ mạnh mẽ hơn người khác. Mà vì nỗi đau đã vượt quá giới hạn nước mắt có thể chảy ra.

3. Đi qua bão tố bằng trái tim của đất

Căn nhà mẹ nhỏ, tường lá, mái tranh, nhưng những người chiến sĩ du kích luôn tìm về. Họ biết trong nhà mẹ có hơi ấm, có nồi cơm nóng và có đôi bàn tay khẳng khiu sẵn sàng vá lại manh áo rách.Không ai nói ra, nhưng họ đều hiểu:

Mẹ đã hy sinh gần như tất cả cho đất nước này.

Vì thế, bất kỳ ai còn sống trở về đều xem mẹ như mẹ ruột.

Những đêm Củ Chi mịt mù khói bom, mẹ ngồi trước bàn thờ dài, mười hai ngọn nhang lập lòe trong gió. Mẹ đưa tay lần theo từng tấm ảnh, thì thầm những lời chỉ có mẹ và đất trời nghe thấy. Bên ngoài, tiếng côn trùng rỉ rả vang lên, như xoa dịu nỗi lòng của người mẹ đã trải dài đau thương qua suốt hai cuộc kháng chiến.

4. Ngày hòa bình – niềm vui không trọn

Năm 1975, đất nước liền một dải. Người dân Củ Chi ôm nhau khóc. Những đoàn quân chiến thắng nối nhau trở về. Nhà nào cũng vui như tết, người ta dựng rạp, mở cơm chung, kể chuyện những người trở về từ rừng Trường Sơn. Chỉ riêng căn nhà của mẹ Rành, khoảng sân vẫn im lìm.

Không ai trở về. Mẹ ngồi trước hiên, đôi bàn tay đặt lên đầu gối, mắt dõi theo những bước chân người khác đoàn tụ. Mẹ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy mỏng như sợi khói nhang trước gió. Hòa bình rồi… nhưng nhà mẹ trống trải đến vô cùng.

5. Danh hiệu và cuộc đời còn lại

Năm 1994, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

Người ta ghi chép từng cái tên hy sinh trong gia đình mẹ, và ai cũng nghẹn ngào rồi im lặng thật lâu khi đọc con số: mười hai người thân của mẹ đã ngã xuống.

Mẹ không nói nhiều.

Chỉ khẽ bảo:

“Tụi nó đi hết rồi… nhưng đất nước còn, là được.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn