Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

MẸ CỦA NHỮNG ĐỨA CON CÙNG KHỔ

​Bà Nguyễn Thị Định (thường gọi là Mẹ Định) là một nhân chứng sống tại xã Triệu Ái, huyện Triệu Phong. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, mẹ vừa là cơ sở cách mạng, vừa là "người giữ lửa" cho những đơn vị bộ đội chủ lực đóng quân sát vành đai địch. ​Căn hầm bí mật dưới chân bàn thờ ​Mẹ Định nhớ lại những năm 1968 - 1972, khi vùng Triệu Phong bị càn quét liên tục. Để nuôi giấu cán bộ, mẹ đã bí mật đào một căn hầm ngay dưới chân bàn thờ tổ tiên. ​"Lúc đó giặc đi tuần mỗi ngày, hễ nghi ngờ là chúng x

Quảng Trị27/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Bà Nguyễn Thị Định (thường gọi là Mẹ Định) là một nhân chứng sống tại xã Triệu Ái, huyện Triệu Phong. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, mẹ vừa là cơ sở cách mạng, vừa là "người giữ lửa" cho những đơn vị bộ đội chủ lực đóng quân sát vành đai địch.

​Căn hầm bí mật dưới chân bàn thờ

​Mẹ Định nhớ lại những năm 1968 - 1972, khi vùng Triệu Phong bị càn quét liên tục. Để nuôi giấu cán bộ, mẹ đã bí mật đào một căn hầm ngay dưới chân bàn thờ tổ tiên.

​"Lúc đó giặc đi tuần mỗi ngày, hễ nghi ngờ là chúng xỉa lê xuống đất. Mẹ phải giả vờ tụng kinh, gõ mõ để át đi tiếng động dưới hầm khi anh em bộ đội di chuyển hay ho khẽ," mẹ Định kể lại với giọng run run.

​Mẹ chia sẻ, có những đêm mẹ phải thức trắng để nấu cơm, nắm thành từng vắt nhỏ để các chiến sĩ kịp mang đi khi trời chưa sáng. Mỗi nắm cơm là sự chắt chiu từ những hạt gạo cuối cùng trong hũ của gia đình, trộn lẫn với sắn, khoai nhưng đong đầy tình mẫu tử.

​Cuộc đối đầu nghẹt thở

​Kỷ niệm ám ảnh nhất là một lần toán quân địch xông vào nhà lúc nửa đêm vì nghi có bộ đội ẩn náu. Chúng bắt mẹ đứng giữa sân, kề súng vào cổ yêu cầu chỉ nơi giấu người.

​Mẹ kể: "Lúc đó mẹ nghĩ mình già rồi, có chết cũng được, nhưng mấy đứa nhỏ dưới hầm còn tương lai, còn phải đánh giặc. Mẹ cứ một mực nói: 'Tui già rồi, chỉ ở nhà thờ Phật, chẳng biết ai vào đây cả'!". Không khai thác được gì, chúng đánh mẹ bầm tím cả người rồi bỏ đi. Dưới hầm, những người lính nghe tiếng mẹ bị đánh mà trào nước mắt vì thương và biết ơn.

​Hòa bình trong mắt mẹ

​Sau năm 1975, nhiều người lính từng được mẹ nuôi giấu đã trở lại tìm mẹ. Có người là tướng tá, có người là thương binh, nhưng với mẹ, tất cả vẫn là "những đứa con của mẹ Định". Mẹ nói rằng phần thưởng lớn nhất đời mẹ không phải là huân chương, mà là thấy các con mình đều khỏe mạnh và đất nước không còn bóng giặc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn