Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ CỦA NHỮNG NGƯỜI CON CỘNG SẢN – MẸ DƯƠNG THỊ KIỀU - HÒA LỘC

Mẹ Dương Thị Kiều sinh năm 1913, tại ấp Hòa Nghĩa xã Hòa Lộc. Đến năm 1928, Mẹ lập gia đình và theo chồng về sinh sống tại ấp Hòa Thuận II, xã Hòa Lộc. Hai vợ chồng Mẹ sinh được mười người con, gồm bảy con trai và ba con gái. Chồng Mẹ là ông Võ Văn Sang, sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, cả hai vợ chồng đều tham gia hoạt động cách mạng. Ông Sang được tổ chức phân công làm nhiều nhiệm vụ quan trọng như tham gia Hội Bảo an tự dân, làm công tá

Vĩnh Long17/12/2025xã đoàn Phước Mỹ Trung (xã đoàn Phước Mỹ Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ CỦA NHỮNG NGƯỜI CON CỘNG SẢN – MẸ DƯƠNG THỊ KIỀU**

Trong dòng chảy hào hùng nhưng đầy mất mát của lịch sử dân tộc, có những người mẹ đã lặng lẽ hy sinh cả cuộc đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Mẹ Dương Thị Kiều là một trong những người mẹ tiêu biểu như thế – người mẹ của những người con cộng sản kiên trung, bất khuất.

Mẹ Dương Thị Kiều sinh năm 1913, tại ấp Hòa Nghĩa, xã Hòa Lộc. Từ thuở nhỏ, Mẹ đã phải chịu nhiều thiệt thòi khi mồ côi cha mẹ sớm, sống nương tựa vào bà con, cuộc sống vô cùng khó khăn. Những gian khổ của tuổi thơ đã hun đúc trong Mẹ ý chí bền bỉ, chịu đựng và một tấm lòng giàu yêu thương.

Đến năm 1928, Mẹ lập gia đình và theo chồng về sinh sống tại ấp Hòa Thuận II, xã Hòa Lộc. Hai vợ chồng Mẹ sinh được mười người con, gồm bảy con trai và ba con gái. Chồng Mẹ là ông Võ Văn Sang, sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, cả hai vợ chồng đều tham gia hoạt động cách mạng. Ông Sang được tổ chức phân công làm nhiều nhiệm vụ quan trọng như tham gia Hội Bảo an tự dân, làm công tác quân lương, góp phần nuôi dưỡng và bảo vệ phong trào cách mạng tại địa phương.

Tiếp nối truyền thống gia đình, nhiều người con của Mẹ đã hăng hái lên đường bảo vệ Tổ quốc. Trong đó, bốn người con trai của Mẹ trực tiếp tham gia chiến đấu trên các chiến trường ác liệt.

Người con trai lớn là Võ Thành Chinh (tên khác Võ Văn Ẩn), sinh năm 1936, là giáo viên nhưng sớm tham gia đội tự vệ địa phương. Năm 1954, anh tập kết ra Bắc. Đến năm 1962, anh hy sinh trên chiến trường Nam Lào, để lại nỗi đau khôn nguôi cho Mẹ.

Người con thứ hai là Võ Văn Tranh, sinh năm 1940, tham gia địa phương quân năm 1966. Do sức khỏe yếu, năm 1967, anh chuyển về làm du kích xã Hòa Lộc. Đến năm 1974, trong một trận càn của địch, anh bị bắt tra khảo nhưng kiên quyết không khai, sau đó bị địch bắn chết tại xã Tân Phú Tây.

Người con thứ ba là Võ Văn Nhậm, sinh năm 1945, bí danh Thanh Sơn, xung phong tham gia bộ đội chủ lực Miền năm 1965, là trinh sát thuộc Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 3, Sư đoàn 9. Cuối năm 1968, anh hy sinh mất xác trong một trận đánh ác liệt ở miền Đông Nam Bộ.

Trong khi các con ra chiến trường, Mẹ Dương Thị Kiều cũng tích cực tham gia Hội Mẹ chiến sĩ, làm nhiệm vụ hậu phương, nuôi giấu cán bộ, vận động quần chúng. Trong những năm chiến tranh ác liệt, Mẹ nhiều lần bị địch bắt, giam cầm, tra khảo với tội danh “có con làm cộng sản”. Mẹ bị giam đến năm 1971, chịu nhiều đòn tra tấn nhưng vẫn kiên cường không khai báo.

Cùng năm đó, chồng Mẹ qua đời vì bệnh, nỗi đau chồng chất nỗi đau. Hai người con ruột thịt lần lượt hy sinh, nhưng Mẹ vẫn âm thầm chịu đựng, tiếp tục hoạt động cách mạng cho đến ngày hòa bình.

Ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, niềm vui xen lẫn nỗi đau khi chỉ còn người con là Võ Văn Trấn (Võ Văn Liệt), chiến sĩ Tiểu đoàn 516, trở về với đôi chân bị thương. Bao hy vọng, nước mắt và mất mát dồn nén trong trái tim người mẹ già.

Đầu năm 1997, Nhà nước phong tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đến tháng 7 năm 2000, Mẹ Dương Thị Kiều qua đời trong niềm thanh thản, khép lại cuộc đời đầy hy sinh, cống hiến cho quê hương, đất nước.

Cuộc đời Mẹ Dương Thị Kiều là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, của đức hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại. Câu chuyện thời hoa lửa của Mẹ và gia đình là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước, trách nhiệm và sự trân trọng giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn