MẸ ĐẶNG THỊ BẢY - NGỌN LỬA HỒNG TRONG ĐÊM TRƯỜNG KHÁNG CHIẾN
MẸ ĐẶNG THỊ BẢY - NGỌN LỬA HỒNG TRONG ĐÊM TRƯỜNG KHÁNG CHIẾN
Lịch sử dân tộc Việt Nam không chỉ được viết bằng gươm súng mà còn bằng cả những tấm lòng bao dung và quả cảm của những người mẹ. Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Bảy là một trong những người mẹ như thế – một ngọn lửa hồng âm thầm nhưng bền bỉ cháy giữa đêm trường kháng chiến, soi sáng con đường đi tới độc lập của quê hương.
Sinh ra trong thời đại mà vận mệnh dân tộc nằm trong tay quân xâm lược, mẹ Đặng Thị Bảy đã sớm thấu hiểu nỗi khổ cực của người dân mất nước. Gia đình mẹ đã chịu những tổn thất không gì bù đắp nổi: chồng mẹ - liệt sĩ Nguyễn Văn Chưởng và con trai cả - liệt sĩ Ngô Thành Ngọc đều đã ngã xuống trên chiến trường. Hai lần nhận tin dữ là hai lần trái tim mẹ đau thắt lại, nhưng ý chí của một người phụ nữ Việt Nam kiên cường đã không cho phép mẹ gục ngã. Mẹ trở thành trụ cột vững chãi, cùng con gái Thu Vân duy trì gia đình và để con trai Thành Nam lo việc phụng thờ, giữ gìn nề nếp gia phong cách mạng.
Sự đóng góp của mẹ cho cách mạng không hề thua kém những người đàn ông ngoài mặt trận. Mẹ tận dụng mọi điều kiện để nuôi giấu cán bộ, giữ bí mật tuyệt đối cho cơ sở cách mạng dù kẻ thù luôn rình rập. Câu nói của mẹ: “Giặc còn thì mình còn đánh, còn sống là còn góp sức” thể hiện một nhãn quan chính trị sâu sắc và một lòng yêu nước nồng nàn. Mẹ hiểu rằng chỉ có đấu tranh mới mang lại tự do thực sự cho gia đình và đất nước. Mẹ còn tích cực vận động chị em phụ nữ tham gia đấu tranh, tạo nên sức mạnh tổng hợp của khối đại đoàn kết dân tộc.
Với những cống hiến thầm lặng mà vĩ đại ấy, mẹ đã vinh dự nhận được Huân chương Kháng chiến hạng Ba cùng nhiều bằng khen quý giá khác. Mẹ Đặng Thị Bảy đã đi vào lịch sử như một tượng đài về đức hy sinh và lòng kiên trung. Qua cuộc đời của mẹ, chúng ta học được bài học về lòng yêu nước không phô trương nhưng vô cùng



