MẸ ĐÀO THỊ VUI – NGƯỜI PHỤ NỮ “THÉP” GIỮ TRỌN KHÍ TIẾT GIỮA THỜI HOA LỬA
Tác giả: Nguyễn Ngọc Ánh Lớp: K13G.GDTH Trường Đại học Hải Dương
Trong những năm tháng chiến tranh, có những người phụ nữ không trực tiếp cầm súng nhưng đã trở thành những chiến sĩ kiên cường giữa lòng địch. Họ âm thầm làm giao liên, che giấu cán bộ, bảo vệ cơ sở cách mạng và chấp nhận hiểm nguy để giữ vững mạch nguồn kháng chiến. Mẹ Việt Nam anh hùng Đào Thị Vui là một trong những người phụ nữ như thế.
Mẹ Đào Thị Vui sinh ngày 5/5/1923, quê tại thôn Đại An Khê, xã Hải Thượng, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị. Từ khi còn trẻ, Mẹ cùng chồng là liệt sĩ Lê Hồi tham gia hoạt động cách mạng. Trong những năm kháng chiến, Mẹ làm công tác liên lạc, che giấu cán bộ và xây dựng, bảo vệ những hầm bí mật ngay trong vùng địch kiểm soát.
Công việc ấy luôn đặt Mẹ trước hiểm nguy. Mỗi lần bị phát hiện, Mẹ có thể phải đối mặt với những trận đòn tra khảo và những lời đe dọa. Nhưng trước sự đàn áp của kẻ thù, Mẹ vẫn kiên quyết giữ bí mật, không khai báo về cán bộ và cơ sở cách mạng.
Năm 1949, chồng Mẹ hy sinh trong một trận càn. Mất đi người bạn đời khi tuổi còn trẻ, Mẹ phải một mình nuôi con trai là Lê Thịnh. Nỗi đau riêng không khiến Mẹ rời bỏ con đường đã lựa chọn. Mẹ tiếp tục tham gia hoạt động cách mạng, âm thầm che chở và giúp đỡ cán bộ trong những năm tháng chiến tranh ngày càng khốc liệt.
Những năm 1966–1972, vùng Hải Thượng trở thành địa bàn chiến đấu ác liệt. Mẹ nhiều lần bị bắt khi đang ở gần những hầm bí mật có cán bộ, chiến sĩ ẩn náu. Có lần, trước miệng hầm có cán bộ và chiến sĩ đang ẩn nấp, Mẹ bị địch tra khảo, đánh đập để buộc phải khai báo. Nhưng Mẹ vẫn giữ im lặng, bảo vệ những người đang ở trong hầm.
Đó chính là bản lĩnh của một người phụ nữ đã trải qua chiến tranh: không ồn ào, không phô trương, nhưng kiên cường đến tận cùng.
Nỗi đau tiếp tục đến với Mẹ khi người con trai duy nhất, Lê Thịnh, hy sinh năm 1969, khi mới 22 tuổi. Mất chồng, mất con, những mất mát tưởng như có thể quật ngã bất cứ người mẹ nào. Nhưng Mẹ vẫn cố gắng đứng vững. Với Mẹ, sự hy sinh của chồng và con càng nhắc nhở mình phải tiếp tục sống xứng đáng với những người đã nằm lại vì Tổ quốc.
Những năm tháng chiến tranh đã để lại trong Mẹ những ký ức không thể phai mờ. Đó là những lần đối mặt với kẻ thù, những hầm bí mật giữa làng quê, những người cán bộ được che chở và những người thân yêu mãi mãi không trở về.
Với những đóng góp và hy sinh cho cách mạng, năm 1994, Mẹ Đào Thị Vui được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Mẹ còn được trao tặng nhiều phần thưởng cao quý, ghi nhận những cống hiến của Mẹ và gia đình trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Sau ngày đất nước thống nhất, Mẹ trở về với cuộc sống bình dị. Dù tuổi cao, những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn sâu đậm. Mẹ trở thành nhân chứng của một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng lòng yêu nước, sự bền bỉ và tinh thần không khuất phục.
Ngày 26/7/2025, nhân dịp kỷ niệm 78 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính đến thăm, tặng quà và động viên Mẹ tại nhà riêng ở Quảng Trị. Cuộc gặp gỡ giữa người đứng đầu Chính phủ và người Mẹ đã dành cả cuộc đời cho cách mạng để lại hình ảnh xúc động về sự tri ân đối với những người có công với đất nước.
Ở tuổi cao, Mẹ vẫn gửi gắm niềm mong mỏi giản dị: thế hệ sau phải biết giữ gìn hòa bình, yêu quê hương, thương đồng bào và chung tay xây dựng đất nước.
Cuộc đời Mẹ Đào Thị Vui là một câu chuyện đẹp về người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Mẹ đã chịu đựng mất mát, đối mặt với tù đày, tra khảo và nỗi đau mất chồng, mất con nhưng vẫn giữ trọn lòng trung thành với cách mạng.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những con người như Mẹ vẫn nhắc chúng ta nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và sự hy sinh của thế hệ cha anh.
Mẹ Đào Thị Vui – người phụ nữ đã đi qua thời hoa lửa bằng một ý chí sắt đá – mãi là hình ảnh đáng kính về lòng yêu nước, sự kiên trung và đức hy sinh. Câu chuyện của Mẹ không chỉ thuộc về quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ công lao của những người đã hy sinh và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.



