Mẹ Đếm Người Qua Sông
Mỗi chuyến đò, mẹ luôn đếm từng người trước khi rời bến.
“Chín… mười… đủ cả,” mẹ mới hạ mái chèo.
Có lần khói bom đặc quá, đến bờ bên kia mẹ không thấy rõ ai.
Mẹ đứng lên giữa chênh vênh của con đò lắc lư và đếm lại lần nữa.
“Có thiếu ai không các con?” mẹ hỏi, giọng gấp gáp.
Khi biết đủ người, mẹ mới chịu quay đò trở lại bến cũ.
Người lính già nhìn mẹ mà bảo: “Chưa ai đếm người như mẹ.”
Mẹ chỉ đáp: “Đưa đủ người sang bờ, mẹ mới yên.”
Hôm ấy bom rơi rất gần, nước bắn lên nóng như lửa.
Nhưng mẹ vẫn trở lại bến, chờ đón chuyến đò tiếp theo



