Mẹ Diệm và bến đò Tùng Luật – “Cánh cửa thép” bên dòng sông giới tuyến
Câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Diệm tại bến đò Tùng Luật – mạch máu giao thông quan trọng nhất nối liền vĩ tuyến 17 với đảo tiền tiêu Cồn Cỏ. Với tinh thần "Xe chưa qua, nhà không tiếc", Mẹ đã trở thành biểu tượng của hậu phương vững chắc, hy sinh tất cả cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Người mẹ của bến đò lửa
Nếu sông Bến Hải là giới tuyến chia cắt hai miền, thì bến đò Tùng Luật chính là “nhịp cầu lòng dân” nối liền nam – bắc, nối liền đất liền với đảo nhỏ Cồn Cỏ anh hùng. Tại đây, hình ảnh Mẹ Nguyễn Thị Diệm đã in đậm vào tâm trí của biết bao thế hệ chiến sĩ.
Trong những năm tháng "túi bom, cối xay thịt" Vĩnh Linh, bến đò Tùng Luật là mục tiêu đánh phá trọng điểm của không quân Mỹ nhằm cắt đứt đường chi viện. Bất chấp hiểm nguy, Mẹ Diệm cùng gia đình và dân công hỏa tuyến đã bám trụ đêm ngày.
Mẹ không chỉ chèo đò đưa bộ đội sang sông, tiếp tế lương thực cho Cồn Cỏ, mà còn là người thắp lửa niềm tin. Khi đường hành quân bị tắc, khi phà trúng bom, Mẹ đã không ngần ngại hô vang:
“Xe chưa qua, nhà không tiếc; đường chưa thông, không tiếc máu xương!”
Gia đình Mẹ đã dỡ cả mái nhà, lấy gỗ lót đường cho xe ra trận, lấy ván làm phà cho bộ đội qua sông. Với Mẹ, ngôi nhà có thể dựng lại, nhưng mạch máu giao thông ra tiền tuyến thì không thể đứt đoạn dù chỉ một phút giây.
Khát vọng hòa bình từ bến đò xưa
Bến đò Tùng Luật hôm nay đã yên bình, sóng vỗ nhẹ nhàng dưới chân những rặng dừa xanh. Nhưng tinh thần của Mẹ Diệm vẫn còn đó, nhắc nhở thế hệ trẻ Quảng Trị về sự hy sinh vô điều kiện của những người mẹ Việt Nam.
Mẹ không cầm súng trực tiếp bắn rơi máy bay, nhưng chính đôi tay chèo và trái tim bao dung của Mẹ đã góp phần làm nên chiến thắng. Câu chuyện của Mẹ là bài học lớn lao về lòng yêu nước, về sự gắn kết giữa quân và dân – một sức mạnh vô hình nhưng bất diệt trên mảnh đất giới tuyến.



