Mẹ Diệm và những chuyến đò trên sông Thạch Hãn
Dòng sông Thạch Hãn là nhân chứng của máu và hoa. Trong những ngày đỏ lửa năm 1972, khi cầu đường bị đánh sập, những người lái đò thầm lặng như Mẹ Diệm đã trở thành gạch nối sinh mệnh giữa hậu phương và tiền tuyến Thành cổ. Sự thật mà mẹ chứng kiến là những đêm sông Thạch Hãn đỏ rực ánh hỏa châu và sặc sụa mùi thuốc súng. Mẹ kể về những chuyến đò tròng trành dưới làn mưa bom, nơi những người lính trẻ chỉ vừa kịp gọi "Mẹ ơi" rồi vĩnh viễn nằm lại dưới đáy sông sâu. Câu chuyện của mẹ là minh chứng
Dòng sông Thạch Hãn là nhân chứng của máu và hoa. Trong những ngày đỏ lửa năm 1972, khi cầu đường bị đánh sập, những người lái đò thầm lặng như Mẹ Diệm đã trở thành gạch nối sinh mệnh giữa hậu phương và tiền tuyến Thành cổ.
Sự thật mà mẹ chứng kiến là những đêm sông Thạch Hãn đỏ rực ánh hỏa châu và sặc sụa mùi thuốc súng. Mẹ kể về những chuyến đò tròng trành dưới làn mưa bom, nơi những người lính trẻ chỉ vừa kịp gọi "Mẹ ơi" rồi vĩnh viễn nằm lại dưới đáy sông sâu. Câu chuyện của mẹ là minh chứng cho sự gắn bó máu thịt giữa quân và dân. Dòng sông ấy giờ đây là một "nghĩa trang không bia mộ", nơi mỗi nhành hoa thả xuống đều mang theo ký ức của mẹ về một thế hệ đã ngã xuống để giữ lấy độc lập.


