Bài viết

Mẹ Diêu Cháu – Hình tượng người mẹ Gio Linh trong lịch sử kháng chiến

Tác giả: Trần Thị Thu Hiền

Quảng Trị22/08/2026phường Bắc An Phụ (phường Bắc An Phụ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, Quảng Trị là một trong những vùng đất chịu nhiều đau thương và mất mát. Quân và dân nơi đây phải đối mặt với những cuộc càn quét, đàn áp khốc liệt của quân Pháp. Nhưng cũng chính trong những năm tháng ấy, tinh thần yêu nước và ý chí đấu tranh của người dân Quảng Trị đã được thể hiện bằng những câu chuyện khiến nhiều thế hệ sau này vẫn không khỏi xúc động. Một trong những câu chuyện tiêu biểu là câu chuyện về mẹ Diêu Cháu, tên thật thường được ghi là Lê Thị Cháu, quê làng Mai Xá, xã Gio Mai, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị.

Mẹ Diêu Cháu là mẹ của Nguyễn Đức Kỳ, một cán bộ xã đội trưởng tham gia kháng chiến chống Pháp. Gia đình mẹ sống trong một vùng quê giàu truyền thống yêu nước. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến, những người con của quê hương Mai Xá lần lượt tham gia lực lượng cách mạng, trong đó có Nguyễn Đức Kỳ. Cuộc chiến đấu của họ không chỉ diễn ra trên những chiến trường lớn mà còn diễn ra ngay tại làng quê, nơi người dân phải đối mặt trực tiếp với sự truy lùng và đàn áp của quân địch.

Ngày 16 tháng 8 năm 1948, thực dân Pháp bắt và sát hại hai chiến sĩ Nguyễn Đức Kỳ và Nguyễn Văn Phi. Sau đó, chúng chặt đầu hai người và đem bêu tại khu vực đình làng Mai Xá, rồi đưa ra khu vực chợ nhằm khủng bố tinh thần dân chúng, dập tắt phong trào kháng chiến ở địa phương. Đây là một hành động tàn bạo nhằm gieo rắc sợ hãi trong nhân dân.

Nhưng sự khủng bố ấy không thể khuất phục được những người mẹ.

Khi hay tin con mình bị sát hại, mẹ Diêu Cháu cùng bà Khương Thị Mén, người thân của liệt sĩ Nguyễn Đức Kỳ, đã mang thúng giả làm người đi chợ để tìm cách đưa thủ cấp của người con về. Cùng thời điểm đó, mẹ Hoàng Thị Sáng và bà Bùi Thị Con cũng tìm cách đưa thủ cấp của Nguyễn Văn Phi về nhà. Những người phụ nữ ấy biết rằng việc làm của mình vô cùng nguy hiểm bởi quân Pháp đang kiểm soát khu vực và có thể bắt giữ bất cứ ai tìm cách lấy thi thể các chiến sĩ.

Đó là một hành động vừa đau đớn vừa can đảm.

Một người mẹ bình thường phải chứng kiến con mình hy sinh đã là một nỗi đau khủng khiếp. Nhưng mẹ Diêu Cháu còn phải đối diện với cảnh người con bị kẻ thù chặt đầu và đem bêu giữa nơi công cộng. Trong hoàn cảnh ấy, mẹ đã vượt qua nỗi sợ hãi để đưa con về với gia đình, thực hiện điều cuối cùng mà một người mẹ có thể làm cho đứa con đã hy sinh: được khâm liệm và mai táng tử tế.

Sau khi đưa được thủ cấp về, gia đình phải tìm cách cất giấu để tránh sự truy lùng của quân Pháp. Khi tình hình tạm lắng, thủ cấp của Nguyễn Đức Kỳ và Nguyễn Văn Phi được đưa đi an táng ở những khu vực khác nhau. Về sau, phần thân thể của hai liệt sĩ mới được tìm kiếm và an táng cùng thủ cấp. Cả hai đều được công nhận là liệt sĩ.

Câu chuyện ấy đã gây xúc động mạnh đối với những người chứng kiến. Và khi nhạc sĩ Phạm Duy đến Quảng Trị trong thời gian kháng chiến, ông đã nghe kể về câu chuyện của những người mẹ ở Gio Linh. Từ hiện thực bi tráng ấy, năm 1948, ông sáng tác ca khúc “Bà mẹ Gio Linh”. Tác phẩm lấy cảm hứng từ những người mẹ có thật ở Mai Xá, trong đó nổi bật là mẹ Diêu Cháu và mẹ Hoàng Thị Sáng.

Ca khúc đã biến câu chuyện riêng của một người mẹ thành hình tượng rộng lớn hơn – hình tượng người mẹ Việt Nam trong chiến tranh. Hình ảnh người mẹ nghèo khó, ngày ngày lao động, nuôi con đánh giặc rồi phải nhận tin con bị sát hại đã trở thành biểu tượng của nỗi đau mà chiến tranh gây ra cho những gia đình bình thường.

Điều đáng nói là câu chuyện về mẹ Gio Linh không chỉ thể hiện nỗi đau. Trong đó còn có lòng yêu nước và sự phản kháng trước bạo lực. Quân Pháp muốn dùng việc bêu đầu các chiến sĩ để làm nhân dân khiếp sợ, nhưng hành động của những người mẹ lại cho thấy điều ngược lại. Họ không khuất phục. Họ tìm cách đưa người đã hy sinh về với gia đình, giữ gìn danh dự và tình cảm đối với người con đã chiến đấu vì quê hương.

Qua câu chuyện ấy, có thể thấy chiến tranh không chỉ được tạo nên bởi những trận đánh và những chiến thắng trên chiến trường. Đằng sau lịch sử của mỗi cuộc kháng chiến còn là những con người bình dị: người nông dân, người phụ nữ, người mẹ, những người không có vũ khí hiện đại nhưng có lòng dũng cảm và ý chí phi thường.

Mẹ Diêu Cháu vì thế đã trở thành một hình tượng đặc biệt của vùng đất Gio Linh. Câu chuyện về mẹ gắn với một trong những sự kiện đau thương của kháng chiến chống Pháp, đồng thời được lưu giữ trong ký ức văn hóa qua ca khúc “Bà mẹ Gio Linh”. Từ một người mẹ của làng Mai Xá, hình ảnh mẹ đã trở thành hình ảnh của người mẹ Quảng Trị và rộng hơn là người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.

Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện ấy vẫn khiến chúng ta phải suy ngẫm. Những người lính như Nguyễn Đức Kỳ và Nguyễn Văn Phi đã hy sinh khi tuổi đời còn trẻ. Những người mẹ như mẹ Diêu Cháu phải sống với nỗi đau mất con. Đằng sau mỗi chiến thắng của dân tộc là những mất mát mà không một con số thống kê nào có thể diễn tả hết.

Mẹ Diêu Cháu không chỉ là người mẹ đi lấy đầu người con đã hy sinh. Mẹ là biểu tượng của tình mẫu tử vượt qua nỗi sợ hãi, của lòng yêu nước vượt lên trên đau thương và của khí phách người dân Quảng Trị trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp.

Câu chuyện của mẹ được lưu lại trong lịch sử, trong ký ức của làng Mai Xá và trong âm nhạc. Mỗi khi nhắc đến “Bà mẹ Gio Linh”, người ta không chỉ nhớ đến một ca khúc mà còn nhớ đến những người mẹ đã phải chịu đựng những nỗi đau khủng khiếp của chiến tranh nhưng vẫn giữ vững tình yêu đối với quê hương, đất nước và những người con đã hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn