MẸ ĐỖ THỊ CẦU – NGƯỜI MẸ LẶNG THẦM GỬI CON VÀO LỬA ĐẠN QUÊ HƯƠNG
Bà mẹ Việt Nam anh hùng Đỗ Thị Cầu (1905 – 1985), quê xã An Trường, huyện Càng Long, là người mẹ nông dân giàu đức hy sinh. Trong gian khó và bom đạn chiến tranh, Mẹ đã hiến dâng hai người con trai ưu tú cho cách mạng, trở thành biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, đức nhẫn nại và sự kiên trung của người phụ nữ Việt Nam.
Trên mảnh đất An Trường – Càng Long, nơi từng in hằn dấu tích của những năm tháng chiến tranh khốc liệt, người dân vẫn nhắc đến Mẹ Đỗ Thị Cầu (1905 – 1985) với tất cả sự kính trọng và niềm tri ân sâu nặng. Cuộc đời Mẹ gắn liền với ruộng vườn, xóm làng và những tháng ngày tảo tần nuôi con trong cảnh nước mất, nhà tan, nhưng trong trái tim người mẹ ấy luôn rực cháy tình yêu quê hương, đất nước.
Sinh ra trong một gia đình nông dân, Mẹ Đỗ Thị Cầu sớm thấu hiểu nỗi cơ cực của người dân quê dưới ách áp bức. Lập gia đình với ông Bùi Văn Thinh, người cùng quê, Mẹ sinh được tám người con. Giữa những ngày tháng thiếu thốn, Mẹ vẫn cần mẫn sớm hôm, chắt chiu từng hạt gạo, nuôi dạy các con bằng đạo lý làm người, bằng lòng yêu nước thấm sâu trong từng lời ru, câu dạy.
Khi kháng chiến chống đế quốc Mỹ bùng nổ, quê hương An Trường trở thành địa bàn hoạt động cách mạng sôi nổi nhưng cũng vô cùng hiểm nguy. Hai người con trai của Mẹ đã sớm giác ngộ, xung phong dấn thân vào con đường đấu tranh giải phóng dân tộc. Mẹ hiểu rằng, con đường các con đi là con đường của hy sinh, nhưng với tấm lòng của người mẹ Việt Nam, Mẹ vẫn tiễn con lên đường bằng niềm tin sắt son vào ngày đất nước độc lập.
Người con cả là liệt sĩ Bùi Văn Sang, sinh năm 1926, tham gia cách mạng từ năm 1947. Trên cương vị Ủy viên Ban An ninh xã An Trường, anh là người kiên trung, mưu trí, tận tụy với nhiệm vụ bảo vệ cơ sở cách mạng và nhân dân địa phương. Ngày 21 tháng 12 năm 1961, trên đường đi công tác, anh bị địch phục kích và anh dũng hy sinh. Tin dữ truyền về khiến Mẹ lặng người, nhưng Mẹ không gục ngã. Nén chặt nỗi đau vào lòng, Mẹ tự nhủ phải sống vững vàng để xứng đáng với sự hy sinh của con.
Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất con, Mẹ lại tiếp tục tiễn thêm một người con trai nữa ra đi mãi mãi. Liệt sĩ Bùi Văn Tiết, sinh năm 1938, tham gia cách mạng năm 1959, giữ chức Trung đội phó du kích xã An Trường. Trong trận đánh tập kích địch tại khu trù mật ngày 25 tháng 10 năm 1962, anh đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và anh dũng hy sinh. Hai lần mất con, hai lần trái tim người mẹ như thắt lại, nhưng Mẹ vẫn lặng lẽ chịu đựng, không một lời than trách, bởi Mẹ hiểu rằng sự hy sinh ấy là vì quê hương, vì độc lập, tự do của dân tộc.
Những năm tháng sau đó, dù sức khỏe ngày càng yếu, Mẹ Đỗ Thị Cầu vẫn một lòng hướng về cách mạng, động viên con cháu và bà con trong xóm giữ vững niềm tin, góp sức bảo vệ cơ sở, nuôi giấu cán bộ khi cần thiết. Mẹ qua đời năm 1985, mang theo nỗi nhớ thương vô hạn dành cho những người con chưa kịp trở về, nhưng để lại cho quê hương một tấm gương sáng ngời về đức hy sinh và lòng yêu nước.
Ghi nhận công lao to lớn ấy, ngày 04 tháng 8 năm 2014, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ Đỗ Thị Cầu theo Quyết định số 1853/QĐ-CTN. Danh hiệu thiêng liêng này là sự khắc ghi vĩnh viễn những mất mát, hy sinh của Mẹ và gia đình đối với Tổ quốc.
Câu chuyện về Mẹ Đỗ Thị Cầu không chỉ là ký ức của riêng An Trường – Càng Long, mà còn là bài học sâu sắc cho các thế hệ hôm nay và mai sau. Trong hòa bình, chúng ta càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do, để từ đó sống trách nhiệm hơn, nghĩa tình hơn, xứng đáng với máu xương của các anh hùng liệt sĩ và những Bà mẹ Việt Nam anh hùng đã hiến dâng trọn đời mình cho quê hương, đất nước.



