MẸ ĐỖ THỊ MƯỜI: ÁNH LỬA TRƯỚC BÌNH MINH ĐỘC LẬP
Cuộc đời mẹ Đỗ Thị Mười (1921 – 2007) tựa như một nhành mai dẻo dai, âm thầm chịu đựng sương gió để đợi ngày hoa nở rộ. Mẹ không chỉ là người giữ lửa cho tổ ấm với 9 người con, mà còn là người mẹ tiễn con đi vào những giờ phút sinh tử nhất của lịch sử.
Mẹ Đỗ Thị Mười kết duyên cùng ông Nguyễn Văn Ba, một người con cùng quê Tân An. Giữa cái nắng cháy da và những mùa mưa dầm dề của miền Tây, mẹ đã tần tảo nuôi lớn 9 người con (4 trai, 5 gái). Gia đình mẹ là một "hậu phương nhỏ" nhưng vững chắc, nơi những giá trị về lòng tự trọng và tình yêu quê hương được nuôi dưỡng qua từng bữa cơm, từng câu chuyện kể bên hàng hiên.
Người con trai Nguyễn Văn Thân (sinh năm 1943) sớm bộc lộ chí khí khi tham gia cách mạng từ năm 17 tuổi. Anh đảm nhận trọng trách Trưởng Ban cán bộ kinh tài xã Tân An – một công việc đòi hỏi sự dũng cảm và khôn khéo tột bậc khi phải hoạt động ngay trong lòng địch.
Ngày 19/2/1971, trong một lần đi thu đảm phụ để tiếp tế cho quân nhu, anh Thân bị rơi vào vòng vây kìm kẹp của kẻ thù. Giữa vòng vây dày đặc, anh đã chiến đấu đến cùng và hy sinh anh dũng. Mất đi người con trai cả giỏi giang, lòng mẹ như thắt lại, nhưng mẹ biết rằng nhiệm vụ của anh là huyết mạch để nuôi dưỡng cuộc kháng chiến.
Nỗi đau chưa nguôi, người con trai thứ Nguyễn Văn Bé (sinh năm 1955) lại tiếp bước anh mình, lên đường nhập ngũ vào tháng 11/1972. Mang quân hàm Trung sỹ, anh cùng đồng đội băng qua bao chiến dịch để tiến tới ngày toàn thắng.
Nhưng số phận thật trớ trêu và bi tráng. Đúng vào ngày 30/4/1975, ngày mà cả dân tộc vỡ òa trong niềm vui thống nhất, anh Nguyễn Văn Bé đã ngã xuống khi chỉ còn cách vinh quang vài bước chân. Anh hy sinh khi tiếng súng sắp sửa lặng yên, để lại cho mẹ Mười một niềm tự hào xen lẫn nỗi đau tột cùng: con đã về với đất mẹ đúng vào ngày đất nước trọn niềm vui.
Mẹ Đỗ Thị Mười đã sống qua những năm tháng rực lửa ấy với đôi vai gầy gánh vác cả nỗi đau và niềm tin. Mẹ ra đi ở tuổi 86, mang theo hình ảnh của hai người con anh dũng về cõi vĩnh hằng.
Để khắc ghi công ơn to lớn ấy, ngày 04/8/2014, Nhà nước đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng". Tấm bằng vinh danh ấy là sự khẳng định rằng: sự hy sinh của mẹ và các con là bất tử.
Câu chuyện về mẹ Đỗ Thị Mười nhắc nhớ chúng ta về cái giá của hòa bình. Có những người lính đã ngã xuống ngay trước bình minh, và có những người mẹ đã thức trắng đêm dài để chờ đợi một cuộc đoàn viên không bao giờ tới. Tên của mẹ và các anh Thân, anh Bé sẽ luôn là một phần linh thiêng của mảnh đất Tân An, Càng Long.



