Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Đoàn Thị Sâm – Một người mẹ, một gia đình, một phần ký ức của Hàm Chính

Mẹ Đoàn Thị Sâm sinh năm 1926, quê ở Hàm Chính, Hàm Thuận Bắc. Mẹ là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, có gia đình chịu nhiều mất mát trong những năm chiến tranh. Dù tuổi cao, mẹ vẫn từng được các đoàn công tác đến thăm hỏi, tri ân và là một trong những nhân chứng của truyền thống cách mạng tại địa phương. Câu chuyện của mẹ giúp thế hệ trẻ hiểu rằng phía sau mỗi sự hy sinh của người chiến sĩ là một gia đình đã âm thầm chịu đựng mất mát và chờ đợi.

Lâm Đồng16/08/2026Đoàn xã Tuy Phong (Tuy Phong)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1926, tại vùng quê Hàm Chính, Bình Thuận, Đoàn Thị Sâm ra đời.

Mẹ lớn lên trong một thời kỳ mà cuộc sống của người dân còn nhiều khó khăn và đất nước liên tục trải qua chiến tranh.

Những năm tháng ấy, mỗi gia đình đều có thể trở thành một phần của lịch sử.

Có gia đình có người tham gia cách mạng.

Có gia đình làm cơ sở nuôi giấu cán bộ.

Có gia đình có những người con lên đường rồi mãi mãi không trở về.

Gia đình mẹ Đoàn Thị Sâm cũng trải qua những năm tháng như vậy.

Những người thân trong gia đình đã gắn bó với cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc.

Rồi chiến tranh đi qua.

Nhưng với những gia đình có người hy sinh, chiến tranh không kết thúc ngay vào ngày tiếng súng ngừng lại.

Nỗi nhớ vẫn còn.

Những kỷ niệm vẫn còn.

Những chiếc di ảnh vẫn còn trong mỗi căn nhà.

Và người mẹ vẫn tiếp tục sống cùng ký ức về những người thân đã khuất.

Mẹ Đoàn Thị Sâm trở thành Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

Danh hiệu ấy là sự ghi nhận của Nhà nước đối với những hy sinh của mẹ và gia đình.

Nhưng có lẽ đối với một người mẹ, danh hiệu không thể thay thế những người thân đã mất.

Nó chỉ là lời khẳng định của các thế hệ sau rằng:

Chúng tôi vẫn nhớ.

Nhiều năm sau chiến tranh, mẹ vẫn sống tại Hàm Chính.

Các đoàn công tác của tỉnh và địa phương nhiều lần đến thăm mẹ vào những dịp kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ.

Mỗi lần gặp, các cán bộ lại hỏi thăm sức khỏe, cuộc sống và cùng mẹ ôn lại những câu chuyện của gia đình.

Những cuộc gặp ấy tưởng như rất đơn giản.

Một lời hỏi thăm.

Một nén nhang.

Một phần quà.

Một cái nắm tay.

Nhưng đối với những gia đình chính sách, đó là sự khẳng định rằng sự hy sinh của họ không bị lãng quên.

Đặc biệt, với thế hệ trẻ, những cuộc gặp như vậy có ý nghĩa rất lớn.

Bởi sách giáo khoa có thể kể về chiến tranh bằng những con số.

Nhưng khi ngồi trước một người mẹ đã đi qua chiến tranh, chúng ta có thể cảm nhận lịch sử bằng một cách khác.

Lịch sử trở nên gần gũi hơn.

Không còn là những dòng chữ xa xôi.

Mà là một người mẹ.

Một mái nhà.

Một gia đình.

Một cuộc đời.

Và những người đã không trở về.

Năm 2024, khi mẹ Đoàn Thị Sâm được đoàn công tác đến thăm, dù tuổi đã cao, mẹ vẫn được nhắc đến như một trong những Mẹ Việt Nam Anh hùng của Hàm Chính.

Đó là hình ảnh khiến người trẻ cần suy nghĩ.

Có những người đã dành cả tuổi thanh xuân để chiến đấu.

Có những người mẹ dành cả cuộc đời để chờ đợi và chịu đựng mất mát.

Còn chúng ta hôm nay được sống trong hòa bình.

Được đến trường.

Được làm việc.

Được vui chơi.

Được lựa chọn tương lai.

Đó chính là món quà mà thế hệ trước đã đánh đổi rất nhiều để trao lại.

Vì vậy, câu chuyện của Mẹ Đoàn Thị Sâm không chỉ là câu chuyện về quá khứ.

Đó còn là lời nhắc đối với tuổi trẻ hôm nay:

Hãy biết trân trọng gia đình.

Biết yêu quê hương.

Biết quan tâm đến những người có công.

Và khi có cơ hội, hãy tìm đến những gia đình chính sách để lắng nghe câu chuyện của họ.

Bởi đôi khi, chỉ một buổi gặp gỡ cũng có thể giúp một người trẻ hiểu thêm rất nhiều về lịch sử nơi mình đang sống.

Hàm Chính hôm nay bình yên. Nhưng sự bình yên ấy có ký ức của những người mẹ như mẹ Đoàn Thị Sâm ở phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn