MẸ ĐỒNG THỊ TỊCH – NỖI ĐAU CỦA MỘT NGƯỜI MẸ, SỰ HY SINH CỦA CẢ MỘT ĐỜI
Đoàn Lê Uyên Nhi
MẸ ĐỒNG THỊ TỊCH – NỖI ĐAU CỦA MỘT NGƯỜI MẸ, SỰ HY SINH CỦA CẢ MỘT ĐỜI
Có những người mẹ đi qua chiến tranh không cầm súng, không trực tiếp bước vào trận chiến, nhưng sự hy sinh của họ lại âm thầm góp phần làm nên ngày hòa bình.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Đồng Thị Tịch, sinh năm 1915, quê và trú quán tại xã An Hồng, huyện An Dương, thành phố Hải Phòng, là một người mẹ như thế.
Trong những năm tháng đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hai người con trai của Mẹ lần lượt lên đường nhập ngũ.
Người con trai thứ nhất là Dương Quang Thái, sinh năm 1941, nhập ngũ tháng 4 năm 1963. Trước khi hy sinh, đồng chí học Trung cấp Kỹ thuật thuộc đơn vị Cục Kỹ thuật, Bộ Tư lệnh Phòng không - Không quân.
Ngày 27 tháng 4 năm 1973, người con trai ấy đã hy sinh tại Bệnh viện 24.
Một người con ra đi.
Nhưng nỗi đau của người mẹ chưa dừng lại ở đó.
Người con trai thứ hai của Mẹ là Dương Quang Bình, sinh năm 1947, nhập ngũ tháng 4 năm 1966, là chiến sĩ thuộc đơn vị C16, E90.
Ngày 29 tháng 8 năm 1967, tại mặt trận phía Nam, người con thứ hai cũng đã hy sinh.
Hai người con trai – hai cuộc đời đang ở tuổi thanh xuân – đã gửi lại tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.
Với một người mẹ, có lẽ không có nỗi đau nào lớn hơn việc tiễn con ra trận rồi mãi mãi chờ đợi một ngày con trở về.
Nhưng chiến tranh đã không trả những người con ấy về với Mẹ.
Mẹ Đồng Thị Tịch đã phải mang trong mình nỗi đau mất đi hai người con giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa.
Đằng sau những chiến công của người lính nơi chiến trường là những người mẹ nơi hậu phương.
Đó là những buổi chiều ngóng tin con.
Là những lần nghe tiếng bước chân ngoài ngõ rồi hy vọng đó là con mình.
Là những lá thư ít ỏi từ chiến trường được nâng niu, gìn giữ.
Và cũng có thể là khoảnh khắc người mẹ nhận được giấy báo tử – khoảnh khắc mà từ đó, một phần cuộc đời mãi mãi ở lại với chiến tranh.
Hai người con của Mẹ đã hy sinh cho đất nước.
Còn Mẹ, như biết bao bà mẹ Việt Nam khác, tiếp tục sống với nỗi nhớ, với những ký ức về các con và với niềm tự hào về sự hy sinh của những người con đã góp phần bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1994, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã truy tặng Mẹ Đồng Thị Tịch danh hiệu vinh dự Nhà nước “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” theo Quyết định số 394/QĐ-CTN ngày 17/12/1994.
Danh hiệu ấy không thể làm vơi đi nỗi mất mát.
Nhưng đó là sự ghi nhận của Tổ quốc đối với những hy sinh vô cùng lớn lao của Mẹ.
🌿 LỜI NHẮN GỬI TUỔI TRẺ HÔM NAY
Hôm nay, chúng ta được sống trong một đất nước hòa bình.
Những người trẻ có cơ hội học tập, làm việc, lập nghiệp, theo đuổi ước mơ và tự do lựa chọn tương lai của mình.
Nhưng phía sau sự bình yên ấy là biết bao tuổi trẻ đã từng gửi lại nơi chiến trường.
Và phía sau những người lính năm xưa là những người mẹ đã âm thầm chịu đựng nỗi đau mất con.
Câu chuyện về Mẹ Đồng Thị Tịch nhắc chúng ta rằng:
Hòa bình không tự nhiên mà có.
Hạnh phúc hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân, máu và nước mắt của biết bao thế hệ.
Vì vậy, cách tri ân thiết thực nhất của tuổi trẻ hôm nay không chỉ là nhớ về quá khứ, mà còn là sống có trách nhiệm với hiện tại, biết trân trọng hòa bình, ra sức học tập, lao động, cống hiến và xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Mỗi khi nhắc đến những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, xin hãy nhớ rằng phía sau hai chữ “Anh hùng” là một người mẹ đã từng mất đi những người con mà mình yêu thương nhất.
Mẹ có thể đã đi qua chiến tranh, nhưng sự hy sinh của Mẹ chưa bao giờ đi qua ký ức của dân tộc.
Xin được cúi đầu trước Mẹ – và trước những người mẹ đã hóa nỗi đau riêng thành sự hy sinh cho Tổ quốc.



