Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Dương: "Gốc Mai" Già Bên Dòng Sông Càng Long

Vĩnh Long13/04/2026Xã đoàn Đôn Châu (Xã đoàn Đôn Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị Dương (1926 - 2011) vốn là một người phụ nữ đôn hậu, dành cả đời vun vén cho tổ ấm với 9 người con (7 trai, 2 gái). Giữa khói lửa chiến tranh, mẹ như gốc mai già bền bỉ, dù bão táp mưa sa vẫn kiên cường bám đất, để các con vững tâm lên đường theo tiếng gọi của non sông.

Sự sáng tạo của định mệnh đã đưa hai người con trai của mẹ, anh Phạm Văn Bé và anh Phạm Văn Kiệt, trở thành những dũng sĩ cùng mang cấp bậc Thượng sĩ của Bộ đội địa phương huyện Càng Long.

Anh Phạm Văn Bé – Trái tim bảo vệ đồng đội

Anh Bé tham gia cách mạng từ rất sớm (đầu năm 1964). Cuộc đời binh nghiệp của anh là những ngày dài bám trụ địa bàn, giữ từng tấc đất cho bà con.

Khoảnh khắc bi tráng: Ngày 07/7/1972, tại ấp Phú Thạnh, đơn vị của anh bị địch phục kích bất ngờ. Trong làn đạn hiểm nguy, anh đã không màng tính mạng để che chở và đưa một đồng chí bị thương nặng rời khỏi vòng vây. Anh đã trút hơi thở cuối cùng trên đường đồng đội đưa về xã Bình Phú, hoàn thành sứ mệnh của một người lính: "Sống vì dân, chết vì đồng chí".

Anh Phạm Văn Kiệt – Ngọn lửa tiếp nối

Chỉ hai năm sau ngày anh trai hy sinh, người em Phạm Văn Kiệt cũng dấn thân vào con đường binh nghiệp (tháng 2/1974).

Sự hy sinh anh dũng: Như một định mệnh nghiệt ngã của thời hoa lửa, chỉ một tháng sau khi nhập ngũ, anh Kiệt đã anh dũng hy sinh vào ngày 06/3/1974. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ (18 tuổi), viết tiếp bản tình ca dang dở của người anh trai bằng chính máu xương của mình để bảo vệ Tổ quốc.

Mẹ Nguyễn Thị Dương đã đi qua những năm tháng chiến tranh với một trái tim kiên cường. Mẹ sống đến năm 2011, kịp nhìn thấy quê hương Phương Thạnh thay da đổi thịt, thấy những cánh đồng lúa xanh rì thay cho những hố bom năm xưa.

Vào ngày 04/8/2014, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" cho mẹ theo Quyết định số 1853/QĐ-CTN. Tấm bằng vinh quang ấy giờ đây đặt cạnh di ảnh của mẹ và hai anh, như một lời khẳng định: Sự hy sinh của gia đình mẹ Dương chính là viên gạch hồng xây nên đài độc lập.

"Anh Bé ngã xuống để đồng đội sống, anh Kiệt hy sinh để Tổ quốc xanh. Còn Mẹ Dương, mẹ đã hóa thân thành ánh sáng, dẫn lối cho thế hệ mai sau về lòng tận trung với nước, tận hiếu với dân."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn