MẸ DƯƠNG THỊ THÀNH
Quê hương Ngũ Lạc những năm chiến tranh không có nhiều buổi sáng yên bình. Trời vừa sáng, tiếng máy bay đã gầm trên đầu. Giữa mảnh đất ấy có người mẹ Dương Thị Thành không phô trương, không khuất phục, bền bỉ che chở cho quê hương. Đời mẹ gắn với ruộng đồng, với mái nhà tranh thấp bé và ba đứa con là cả thế giới. Khi đất nước lâm nguy, mẹ không nói lời lớn lao. Mẹ chỉ âm thầm mở cửa nhà mình cho cách mạng, mở rộng trái tim mình cho Tổ quốc.
Những năm kháng chiến, ngôi nhà của mẹ là nơi cán bộ dừng chân, là điểm tựa giữa vòng vây của kẻ thù. Ban ngày, mẹ ra đồng như bao người phụ nữ khác. Ban đêm, mẹ thức trắng, lắng nghe từng tiếng động lạ, sẵn sàng che giấu tài liệu, nuôi giấu cán bộ, chấp nhận hiểm nguy cận kề cái chết. Mỗi lần giặc càn, mẹ đứng chắn trước cửa, đôi mắt già nhưng ánh lên một niềm tin sắt đá. Rồi các con mẹ lần lượt bước vào con đường cách mạng. Người con thứ nhất anh Hồ Văn Tốt rời nhà trong một buổi sáng không kèn không trống. Mẹ tiễn con bằng nắm cơm nếp còn ấm, bằng ánh nhìn đau đáu mà kiên cường. Khi tin con hy sinh, mẹ không gào khóc. Mẹ ngồi rất lâu bên thềm, tay bấu chặt nền đất, như muốn giữ lấy hình bóng con trong từng thớ đất quê hương. Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau ấy, anh Hồ Văn Chí, người con trai thứ, lại tiếp tục ra đi. Con ngã xuống khi đang trên đường tập kết, chưa kịp trở về nhìn lại mái nhà xưa. Hai lần nhận tin dữ, trái tim mẹ như bị xé làm đôi. Nhưng mẹ không gục ngã.
Những năm tháng sau đó, mẹ sống trong lặng lẽ. Mái tóc bạc trắng theo năm tháng, dáng mẹ còng xuống theo từng nỗi nhớ. Mỗi nén nhang thắp lên là một lời gọi con trong thinh lặng. Mẹ không kể công, không than thở. Mẹ coi sự hy sinh của con là phần máu thịt mà mẹ gửi lại cho Tổ quốc.
Mẹ đã đi xa nhưng với quê hương Ngũ Lạc, mẹ mãi là người mẹ đã đứng giữa quê hương, lấy thân mình làm cột mốc cho niềm tin, lấy nỗi đau riêng làm nền cho độc lập hôm nay. Giữa cuộc sống yên bình, nếu cúi xuống chạm tay vào mảnh đất này, ta sẽ cảm nhận được hơi ấm của những người mẹ như mẹ Dương Thị Thành những người đã lặng lẽ hiến dâng cả cuộc đời, để đất nước được đứng thẳng, để hòa bình được nở hoa trên từng tấc đất quê hương.



