Mẹ em kể
Mẹ em kể rằng vào những năm tháng chiến tranh đầy khốc liệt, ông ngoại được giao nhiệm vụ vận chuyển lương thực cho bộ đội. Đó là công việc vô cùng nguy hiểm, bởi mỗi chuyến đi rừng đều phải đối mặt với bom đạn và sự lùng sục gắt gao của kẻ thù.
Mẹ em kể rằng vào những năm tháng chiến tranh đầy khốc liệt, ông ngoại được giao nhiệm vụ vận chuyển lương thực cho bộ đội. Đó là công việc vô cùng nguy hiểm, bởi mỗi chuyến đi rừng đều phải đối mặt với bom đạn và sự lùng sục gắt gao của kẻ thù. Một lần nọ, trong lúc băng rừng vượt suối, ông không may rơi vào tay lính Tây. Chúng bắt giữ ông, tra hỏi dồn dập, ép ông phải khai ra nơi đóng quân của bộ đội cách mạng.
Những trận đòn roi giáng xuống không thương tiếc, thân thể ông đau đớn rã rời, nhưng ông vẫn cắn chặt răng chịu đựng, quyết không hé môi nửa lời. Tức giận trước sự kiên cường ấy, chúng dùng những hình thức tra tấn vô cùng tàn bạo, đổ nước xà phòng vào ruột và đánh ông đến gãy cả cánh tay. Đau đớn tưởng chừng không thể chịu nổi, nhưng trong ánh mắt ông vẫn ánh lên sự cương nghị và lòng trung thành son sắt.
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, ông ngoại vẫn giữ vững tinh thần, không phản bội đồng đội, không phản bội cách mạng. Nghe mẹ kể lại câu chuyện ấy, em cảm nhận được ý chí sắt đá và lòng yêu nước sâu sắc của ông ngoại và của biết bao con người bình dị trong chiến tranh. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên độc lập, để hôm nay em được sống trong hòa bình, được lớn lên trong tình yêu thương và sự biết ơn đối với thế hệ cha ông đi


