MẸ GIÁP THỊ CHÍNH – NGƯỜI MẸ SỐNG TRỌN MỘT ĐỜI TRONG MẤT MÁT VÀ NIỀM TIN
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG GIÁP THỊ CHÍNH Sinh năm 1907 – mất ngày 01/10/1981 Trú quán: thôn Ngoài, xã Cao Xá Mẹ có hai người con là liệt sĩ
MẸ GIÁP THỊ CHÍNH – NGƯỜI MẸ SỐNG TRỌN MỘT ĐỜI TRONG MẤT MÁT VÀ NIỀM TIN
Ở thôn Ngoài, xã Cao Xá, có một người mẹ đã đi qua gần trọn thế kỷ XX đầy biến động của dân tộc. Cuộc đời Mẹ Giáp Thị Chính không gắn với những chiến công được ghi tên trong sử sách, nhưng lại lặng lẽ góp vào lịch sử bằng sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ và đau đớn nhất – hiến dâng cho Tổ quốc hai người con ruột thịt của mình.
Sinh năm 1907, Mẹ lớn lên trong thời đất nước còn chìm trong cảnh đói nghèo, áp bức. Cả cuộc đời Mẹ gắn liền với lũy tre, mảnh ruộng, với những bữa cơm đạm bạc và tiếng võng ru con trong đêm. Là người phụ nữ nông thôn thuần phác, Mẹ không nói nhiều về những điều lớn lao, nhưng trong cách sống, cách nuôi dạy con, luôn ẩn chứa tinh thần yêu nước được hun đúc từ quê hương giàu truyền thống cách mạng.
Khi chiến tranh lan rộng, tiếng gọi non sông vang lên khắp làng quê, hai người con của Mẹ Giáp Thị Chính lần lượt lên đường nhập ngũ. Không ai biết rõ trong lòng Mẹ đã đau đớn và lo lắng đến nhường nào. Nhưng trước mặt con, Mẹ vẫn bình thản, lặng lẽ dặn dò, gửi gắm niềm tin và nỗi nhớ vào từng bước chân con đi xa.
Rồi chiến tranh đã không cho Mẹ được trọn vẹn niềm mong mỏi. Hai người con của Mẹ lần lượt hy sinh, để lại trong ngôi nhà nhỏ nơi thôn Ngoài sự trống vắng không gì bù đắp. Mỗi lần nhận tin dữ là một lần trái tim người mẹ như vỡ ra, nhưng Mẹ vẫn không gục ngã. Mẹ nén chặt nỗi đau, sống lặng lẽ, âm thầm chịu đựng, bởi Mẹ hiểu rằng con mình đã ngã xuống cho đất nước được đứng lên.
Những năm tháng sau đó, Mẹ Giáp Thị Chính sống trong ký ức về các con, trong nỗi nhớ không lời và trong niềm tự hào sâu kín. Mẹ không than trách số phận, không đòi hỏi sự đền đáp. Với Mẹ, chỉ cần đất nước yên bình, quê hương không còn bom đạn, thì sự hy sinh của các con đã là điều xứng đáng.
Người dân thôn Ngoài vẫn nhớ hình ảnh Mẹ: một người mẹ già dáng gầy, ánh mắt trầm buồn nhưng hiền hậu, sống nghĩa tình với xóm làng. Mẹ chính là hiện thân của bao bà mẹ Việt Nam thời chiến – chịu nhiều mất mát nhất nhưng nói ít nhất về nỗi đau của mình.
Ngày 01 tháng 10 năm 1981, Mẹ Giáp Thị Chính về với tổ tiên, mang theo cả một đời nhọc nhằn và hai nỗi đau không bao giờ nguôi. Mẹ ra đi khi đất nước đã thống nhất, để lại cho quê hương Cao Xá một tấm gương sáng về đức hy sinh, lòng kiên cường và tình mẫu tử thiêng liêng.
Hôm nay, nhắc đến Mẹ Việt Nam Anh hùng Giáp Thị Chính, nhân dân Cao Xá không chỉ nhớ đến một danh hiệu cao quý, mà nhớ đến một người mẹ thật, đã sống, đã mất và đã hiến dâng trọn vẹn những gì quý giá nhất cho Tổ quốc.
Hai người con ngã xuống cho đất nước đứng lên.
Một người mẹ lặng thầm mang nỗi đau suốt cả cuộc đời.
Tên Mẹ còn đó – trong ký ức quê hương và lòng biết ơn muôn đời của các thế hệ mai sau.



