Bài viết

Mẹ giữ màu khăn tang giữa mùa giải phóng

Mẹ giữ màu khăn tang giữa mùa giải phóng

An Giang15/05/2026Đoàn xã Thạnh Đông (Đoàn xã Thạnh Đông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường", ngày 30 tháng 4 năm 1975 không chỉ có thanh âm rộn rã của tiếng loa giải phóng hay màu đỏ rực rỡ của cờ hoa choáng ngợp những nẻo đường Đức Hòa, Hậu Nghĩa. Giữa cái náo nức vỡ òa của hàng triệu trái tim, có những khoảng lặng sâu thẳm hiện diện trong căn nhà nhỏ sát đồn giặc cũ, nơi một người mẹ đang lặng lẽ thắt chặt dải khăn tang lên mái tóc bạc phơ của mình. Đó là màu trắng của sự hy sinh, một màu trắng tinh khôi nhưng xé lòng, được mẹ giữ gìn như một báu vật tâm linh giữa mùa giải phóng rực nắng. Với mẹ, hòa bình không chỉ là niềm vui đoàn tụ, mà còn là thời khắc mẹ đối diện với sự thật nghiệt ngã rằng những đứa con của mẹ sẽ không bao giờ trở về để cùng mẹ hít thở bầu không khí tự do này nữa.

Trong những năm tháng "Thời hoa lửa" khốc liệt, mẹ đã từng là trạm giao liên sống, là người canh giữ mạch máu cho các chiến sĩ đặc công như anh Võ Văn Chương hay những sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường tại Đức Hòa hành quân qua địa đạo Đức Huệ. Mẹ đã chứng kiến bao nhiêu cuộc chia ly bên dòng Vàm Cỏ, đã nén bao nhiêu tiếng nấc vào lòng đất phèn mặn để giữ bí mật cho hầm trú ẩn ngay sát đồn giặc. Khí tiết của tiền bối như cụ Võ Văn Tần đã tôi luyện cho mẹ một trái tim bằng thép, dạy mẹ rằng nỗi đau riêng phải lùi bước trước vận mệnh của quốc gia. Thế nhưng, khi tiếng súng cuối cùng đã dứt, khi lời thề "Độc lập hay là chết" đã được hiện thực hóa bằng sự toàn thắng, thì nỗi đau ấy bắt đầu trỗi dậy, âm ỉ và dai dẳng như khói nhang thơm trên bàn thờ nghi ngút.

Mẹ giữ màu khăn tang không phải để oán than số phận, mà để khẳng định rằng hòa bình này được xây đắp bằng xương máu của những người con anh hùng. Mỗi nếp gấp trên dải vải trắng là một kỷ niệm về đứa con trai cả ngã xuống trong trận đánh ven rừng tràm, là bóng dáng đứa con gái út mất tích sau một chuyến tải đạn đêm qua vùng trắng bom cày. Cảm xúc hậu chiến của mẹ là một sự giao thoa kỳ lạ giữa tự hào và cô đơn. Mẹ đón những đoàn quân chiến thắng trở về bằng nụ cười móm mém và bát nước trà quao ấm sực, nhưng khi bóng tối phủ xuống cánh đồng khóm, mẹ lại ngồi một mình bên bậc cửa, tay mân mê dải khăn tang như đang vỗ về những linh hồn đang phiêu dạt trong gió biên thùy.

Tình yêu quê hương Long An của mẹ được thể hiện bằng cách mẹ bám trụ lại mảnh đất này, tiếp tục lao động và kiến thiết trên những hố bom vừa được san lấp. Mẹ không cho phép mình gục ngã, vì mẹ hiểu rằng mình còn phải sống để kể cho thế hệ mai sau về giá trị của màu khăn trắng ấy. Giữa sự chuyển mình mạnh mẽ của một Đức Hòa đang vươn lên phố thị, hình ảnh người mẹ với dải khăn tang như một cột mốc lịch sử sống động, nhắc nhở chúng ta rằng cái giá của tự do là vô giá. Màu khăn tang của mẹ giữa mùa giải phóng chính là biểu tượng cao quý nhất của lòng tận trung, một sự nhắc nhở lặng im nhưng quyết liệt về trách nhiệm của người sống đối với những người đã hóa thân vào sông núi để tạc nên dáng đứng cho dân tộc trong kỷ nguyên mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn