Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ HÀ THỊ HAO KỂ CHUYỆN

Lào Cai06/12/2025PHẠM QUANG HUY (xã Quy Mông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi tên là Hà Thị Hao, sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Kiên Thành (cũ). Cuộc đời tôi gắn với ruộng nương, với những mùa lúa chín, với tiếng suối đầu nguồn chảy qua từng ngày tháng chiến tranh.

Những năm đất nước còn chìm trong bom đạn, chồng tôi lên đường đi bộ đội. Tôi ở nhà, vừa làm ruộng vừa nuôi con nhỏ. Mỗi lần nghe tiếng còi báo động hay nhìn trời đêm rực sáng vì pháo sáng, tôi chỉ mong chồng mình và đồng đội được bình an. Tôi vẫn nhớ như in những buổi tối tranh thủ thắp ngọn đèn dầu, viết vài dòng thư gửi ra chiến trường, dặn chồng cố gắng giữ gìn sức khỏe.

Ngày nhận tin chồng hy sinh, đất dưới chân tôi như sụp xuống. Tôi ôm con vào lòng mà nước mắt cứ chảy. Nhưng rồi tôi tự nhủ: ‘Mình phải thay anh nuôi con. Phải sống để anh yên lòng’.

Con trai của tôi, lớn lên trong gian khó nhưng gan dạ, giống cha. Nó nói với tôi:
‘Mẹ ạ, cha hy sinh cho đất nước, con cũng muốn tiếp bước cha’.
Tôi thương con lắm, nhưng hiểu nó nói lời từ trái tim. Tôi chỉ biết dặn:
‘Đi thì đi, nhưng phải giữ mình, giữ đồng đội, rồi trở về với mẹ’.

Thế nhưng số phận lại một lần nữa thử thách tôi… Ngày đơn vị báo tin con hy sinh, tôi lặng người. Nỗi đau ấy không lời nào kể hết được. Tôi chỉ biết quay mặt vào vách mà khóc. Nhưng rồi cũng lại phải đứng lên.

Nhiều năm về sau, khi hòa bình, tôi sống lặng lẽ, làm lụng chăm chỉ. Mỗi dịp lễ, tết, tôi thắp hương cho chồng, cho con, cầu cho đất nước mãi yên bình để không còn người mẹ nào phải tiễn con, phải chịu những nỗi đau như tôi.

Khi được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi xúc động lắm. Không phải vì vinh dự cho riêng mình, mà vì đó là sự tri ân dành cho chồng tôi, cho con tôi – những người đã nằm xuống để Tổ quốc được sống.

Tôi chỉ mong con cháu mai sau nhớ rằng:
Hòa bình hôm nay phải đánh đổi bằng máu xương của biết bao người. Hãy sống cho xứng đáng với những hy sinh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn