Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ HỒ THỊ BẢY

Đồng Tháp28/04/2026ĐOÀN PHƯỜNG NHỊ QUÝ (ĐOÀN PHƯỜNG NHỊ QUÝ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Hồ Thị Bảy sinh năm 1916, quê ở Phú Đức, Châu Thành, Bến Tre. Gia đình mẹ có tất cả bảy người con. Chồng mẹ là ông Nguyễn Văn Hưng sớm giác ngộ và đi theo cách mạng từ những ngày đầu của cuộc Cách mạng tháng Tám (1945). Các con của mẹ lớn lên nối tiếp cha tham gia bộ đội. Chồng mẹ tham gia công tác nông hội xã. Ông bị chính quyền địch truy nã nhiều lần và cuối cùng bị bắt. Giặc dùng đủ mọi đòn tra tấn dã man, song chúng phải khuất phục trước ý chí kiên cường của người chiến sĩ cách mạng. Vì những đòn tra tấn của địch nên ông bị bệnh liên miên, do còn nằm trong tổ chức cách mạng, nên không thể đưa đi bệnh viện điều trị, chồng mẹ đã hi sinh vào tháng 7/1963. Trong thời gian đó mẹ bị địch nhiều lần gọi lên để tra khảo về các căn cứ cách mạng, song mẹ đã không khai. Năm 1967, anh Nguyễn Văn Ứng nhập ngũ trong đơn vị bộ đội huyện Châu Thành, cấp bậc thượng sĩ, chức vụ tiểu đội trưởng. Năm 1968, trong một lần đi công tác, anh đã hi sinh trên mảnh đất quê hương. Mẹ lại nén nỗi đau riêng, dồn sức nuôi sáu người con còn lại. Sau cái chết của cha và anh, người con áp út là Nguyễn Văn Thắng đã lên đường tham gia công tác mật ở đội biệt động Mỹ Tho. Dù mới 14 tuổi, song anh muốn đem sức mình ra phục vụ đất nước, trả thù nhà. Trong một chuyến công tác mật, anh đã hi sinh. Ngoài chồng và hai con là liệt sĩ, thời kháng chiến chống Mỹ, con gái mẹ là Hồ Thị Hoa cũng đã tham gia cách mạng ở chi đoàn xã Phú Đức. Nhiều lần đấu tranh trực diện chính trị với kẻ thù, bao vây đồn bót, giặc đã bắt chị và đánh đập rất dã man. Năm 1968, chị Hoa chạy qua Mỹ Tho và gia nhập đội biệt động Mỹ Tho cùng đơn vị của Thắng. Chị công tác đến năm 1972 luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao: liên lạc, chuyển tài liệu, vũ khí phục vụ cho việc hoạt động mật ở thành. Cuộc đời của mẹ Bảy trong suốt thời kỳ kháng chiến chống Mỹ đầy gian khó, cực khổ. Bao lần giáp mặt với kẻ thù, mẹ luôn thể hiện sự thông minh và kiên cường của mình trong cách đấu trí với chúng, có lần mẹ bị bắt trói hai tay quật lại sau lưng. Chúng dẫn mẹ qua cầu, mẹ hỏi: “Trói vậy sao đi qua ?”. Địch bảo: “Cứ đi, đi không được mà té dưới nước thì khỏi bị bắn”. Nghe vậy, vừa giận vừa tức, mẹ lấy hết sức băng qua cầu trước sự sửng sốt của lính ngụy. Thời kỳ còn dưới quê, khi được nghe tin là Việt Cộng về phá cầu, địch cho rằng các con của mẹ có tham gia trận đánh này. Vì vậy, chúng bắt mẹ phải ra ngủ canh cầu với chúng. Mẹ chống đối bị chúng đánh đập. Cứ sau mỗi lần bị bắt bớ, tra hỏi rồi địch cũng phải thả mẹ ra. Và mỗi lần khi thoát khỏi bàn tay kẻ thù, thân mẹ lại bầm tím những vết đòn. Hậu quả của những lần chịu đòn ấy còn để lại di chứng, hành hạ mẹ ở tuổi xế chiều. Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 394/KTCTN ngày 17/12/1994. Ngày 23/11/2015, mẹ qua đời, thượng thọ 99 tuổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn