Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Hồ Thị Chiến – Khúc Tráng Ca Lặng Thầm Bên Dòng Sông Cẩm Lệ

Mẹ Hồ Thị Chiến – Khúc Tráng Ca Lặng Thầm Bên Dòng Sông Cẩm Lệ

Đà Nẵng08/06/2026Mai Lan (Chi đoàn trường Tiểu học Trần Đại Nghĩa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Hồ Thị Chiến – Khúc Tráng Ca Lặng Thầm Bên Dòng Sông Cẩm Lệ

Quê quán: Tổ dân phố 19, Phường Hòa Xuân, Quận Cẩm Lệ, Thành phố Đà Nẵng.

Hòa Xuân hôm nay đã khoác lên mình tấm áo mới của một đô thị hiện đại, khang trang và thanh bình bên dòng sông Cẩm Lệ hiền hòa. Thế nhưng, ngược dòng thời gian về những năm tháng chiến tranh dồn dập, dải đất sông nước bao bọc này từng là vùng "vành đai lửa" kiên trung, nơi chứng kiến biết bao máu xương của cha anh đã đổ xuống. Giữa mảnh đất anh hùng ấy, có những người phụ nữ đã đi qua cuộc đời bằng sự chịu đựng phi thường, mà câu chuyện về cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Hồ Thị Chiến là một minh chứng thiêng liêng cho tinh thần "Anh hùng — Bất khuất — Trung hậu — Đảm đang".

Mẹ Hồ Thị Chiến sinh năm 1925, tuổi thanh xuân và những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời Mẹ gắn liền với hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc. Lớn lên trên mảnh đất Hòa Xuân giàu truyền thống cách mạng, Mẹ không chỉ là người phụ nữ tần tảo, chịu thương chịu khó nơi làng quê, mà còn là chỗ dựa vững chắc cho tiền tuyến. Trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước, khi mảnh đất Hòa Xuân bị kẻ thù cày xới, bao vây ráo riết, căn nhà và tấm lòng của Mẹ vẫn luôn là nơi che chở, nuôi giấu cán bộ cách mạng hoạt động bí mật trong lòng địch.

Nhưng, sự hy sinh vĩ đại và cao cả nhất của Mẹ chính là việc hiến dâng những giọt máu khúc ruột của mình cho nền độc lập của Tổ quốc. Khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, Mẹ đã tiễn hai người con thân yêu của mình lên đường nhập ngũ.

Năm 1967 và năm 1968 — hai năm bản lề với những chiến dịch lịch sử và cũng là giai đoạn đạn bom tàn khốc nhất trên chiến trường Quảng Nam - Đà Nẵng. Đau đớn thay, đó cũng là hai năm định mệnh mang đi hai người con yêu dấu của Mẹ. Nhận tin người con thứ nhất hy sinh vào năm 1967, nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, lòng Mẹ lại quặn thắt khi giấy báo tử của người con thứ hai gửi về vào năm 1968. Chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, Mẹ mất đi cả hai người con — hai niềm hy vọng, hai điểm tựa lớn nhất của cuộc đời người làm mẹ.

Nỗi đau ấy lớn đến mức tưởng chừng có thể quật ngã bất kỳ ai. Thế nhưng, người mẹ Hòa Xuân năm ấy đã chọn cách nuốt nước mắt vào trong. Mẹ biến đau thương thành hành động, tiếp tục bám đất, bám làng, vừa lao động sản xuất vừa làm tai mắt cho cách mạng, kiên cường đưa đón cán bộ cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối.

Chiến tranh lùi xa, Mẹ Hồ Thị Chiến trở về với cuộc sống đời thường bình dị tại Tổ dân phố 19, Phường Hòa Xuân, Thành phố Đà Nẵng. Mẹ sống nêu gương, nhận được sự kính trọng, yêu mến của bà con lối xóm và chính quyền địa phương. Để ghi nhận những cống hiến thầm lặng và sự hy sinh vô bờ bến của Mẹ, năm 2014, Đảng và Nhà nước đã trang trọng phong tặng danh hiệu cao quý: Mẹ Việt Nam Anh hùng cho Mẹ Hồ Thị Chiến.

Viết lại câu chuyện của Mẹ trong chương trình "Câu chuyện thời hoa lửa", thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay muốn bày tỏ lòng biết ơn vô hạn trước tấm lòng của Mẹ. Người con của năm sinh 1925 ấy, dẫu thời gian có thể làm mờ đi nhiều thứ, nhưng sự hy sinh thiêng liêng của Mẹ và hai người con anh hùng trong những năm tháng 1967-1968 sẽ mãi mãi là ngọn lửa rực sáng, sưởi ấm và soi đường cho các thế hệ mai sau trên mảnh đất Hòa Xuân, Đà Nẵng anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn