Mẹ Hồ Thị Tư – Khi ký ức của một người mẹ trở thành ký ức của quê hương
Mẹ Hồ Thị Tư sinh sống tại thôn Dân Hiệp, xã Hàm Kiệm. Trong chiến tranh, gia đình mẹ có những người thân lên đường tham gia cách mạng và hy sinh. Mẹ có chồng và một người con là liệt sĩ. Nhiều năm sau chiến tranh, mẹ vẫn sống tại quê nhà, trở thành một trong những người được địa phương và các thế hệ sau thường xuyên thăm hỏi, tri ân. Câu chuyện của mẹ nhắc nhở thế hệ trẻ về những mất mát mà mỗi gia đình Việt Nam từng trải qua để có được ngày hòa bình.
Ở thôn Dân Hiệp, xã Hàm Kiệm, có một người mẹ mà nhiều năm qua các thế hệ cán bộ, đoàn viên, thanh niên vẫn tìm đến thăm.
Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Hồ Thị Tư.
Cuộc đời của mẹ gắn với một giai đoạn mà chiến tranh đã đi qua từng gia đình.
Trong những năm đất nước còn chiến tranh, những người con trai trong gia đình lần lượt tham gia cách mạng.
Có người lên đường rồi trở về.
Có người mãi mãi không trở lại.
Với gia đình mẹ Hồ Thị Tư, sự hy sinh ấy đã trở thành nỗi đau kéo dài suốt nhiều thập kỷ.
Chồng của mẹ là liệt sĩ. Một người con của mẹ cũng là liệt sĩ.
Hai người thân yêu nhất đã nằm lại trong cuộc chiến đấu vì độc lập, thống nhất đất nước.
Đối với một người mẹ, không có sự mất mát nào có thể dễ dàng nguôi ngoai.
Nhưng chiến tranh rồi cũng kết thúc.
Những người còn sống phải tiếp tục cuộc sống.
Mẹ ở lại quê hương, chứng kiến từng bước thay đổi của Hàm Kiệm.
Những con đường làng dần khang trang hơn.
Những cánh đồng tiếp tục được gieo trồng.
Những đứa trẻ sinh ra sau chiến tranh lớn lên mà không phải nghe tiếng bom đạn.
Mỗi sự đổi thay ấy có lẽ đều khiến mẹ nhớ về những người đã không thể trở về.
Nhiều năm sau ngày thống nhất, các đoàn công tác của tỉnh, huyện và địa phương thường xuyên đến thăm mẹ.
Có những đoàn chỉ mang theo một phần quà nhỏ.
Có những đoàn đến chỉ để hỏi thăm sức khỏe.
Nhưng đối với mẹ, điều quan trọng nhất có lẽ không nằm ở món quà.
Đó là việc những người trẻ vẫn còn nhớ.
Nhớ những người đã hy sinh.
Nhớ những gia đình đã chịu mất mát.
Và nhớ rằng cuộc sống bình yên hôm nay không tự nhiên mà có.
Năm 2019, khi Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân đến thăm, mẹ Hồ Thị Tư đã ở tuổi 88.
Nhiều năm sau đó, mẹ vẫn được các cấp, các ngành quan tâm, thăm hỏi.
Đến tháng 7/2026, Tỉnh Đoàn Lâm Đồng tiếp tục tổ chức chương trình “Bữa cơm gia đình, ấm tình lòng Mẹ” tại gia đình mẹ.
Một bữa cơm có thể rất bình thường.
Nhưng với một người mẹ đã đi qua chiến tranh, việc những người trẻ ngồi bên cạnh, hỏi thăm, trò chuyện và cùng dùng một bữa cơm lại mang ý nghĩa rất khác.
Đó là sự tiếp nối.
Ngày trước, mẹ tiễn những người thân của mình lên đường.
Ngày nay, thế hệ trẻ tìm về bên mẹ.
Khoảng cách giữa hai thế hệ được nối lại bằng những câu chuyện về quê hương.
Câu chuyện của Mẹ Hồ Thị Tư không có những trận đánh lớn.
Không có những chiến công được kể bằng những con số.
Nhưng đó lại là một câu chuyện rất gần với mỗi gia đình.
Bởi chiến tranh không chỉ xảy ra trên chiến trường.
Chiến tranh còn đi qua từng mái nhà, từng người mẹ, từng người vợ và từng đứa con.
Có những người cầm súng ngoài mặt trận.
Có những người ở quê nhà chờ đợi.
Và có những người mẹ phải chờ mãi mà người thân không trở về.
Hôm nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình.
Chúng ta có thể đi học, đi làm, lập gia đình, theo đuổi ước mơ và tự do lựa chọn tương lai.
Đó là những điều mà những người đã hy sinh không có cơ hội được trải nghiệm.
Vì vậy, khi đến thăm một Mẹ Việt Nam Anh hùng, điều quan trọng nhất không chỉ là một phần quà.
Đó là sự hiện diện, sự lắng nghe và lời tri ân chân thành.
Bởi khi người mẹ còn đó, những câu chuyện về người đã khuất vẫn còn người kể.
Và khi người mẹ không còn nữa, thế hệ trẻ chính là những người phải tiếp tục kể lại câu chuyện ấy.



