Mẹ Hoàng Thị Ái – Người mẹ ba lần tiễn con ra trận, ba lần nhận giấy báo tử
Mẹ Hoàng Thị Ái, quê ở xã Triệu Ái, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, là một trong những Mẹ Việt Nam Anh hùng tiêu biểu của vùng đất lửa Quảng Trị. Trong hai cuộc kháng chiến, mẹ lần lượt tiễn ba người con trai lên đường nhập ngũ và cả ba đều anh dũng hy sinh. Dù chịu nỗi đau mất mát quá lớn, mẹ vẫn tiếp tục nuôi giấu cán bộ, chăm sóc thương binh và động viên thanh niên địa phương lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Quảng Trị – mảnh đất nằm bên dòng sông Thạch Hãn – là nơi hứng chịu biết bao bom đạn trong những năm tháng chiến tranh.
Ở vùng quê Triệu Ái, người dân vẫn còn nhắc về Mẹ Hoàng Thị Ái, người phụ nữ cả cuộc đời gắn với sự hy sinh và lòng son sắt với cách mạng.
Sinh ra trong một gia đình nông dân, mẹ Ái quen với cuộc sống lam lũ từ thuở nhỏ.
Mỗi ngày, mẹ cùng chồng làm ruộng, nuôi các con khôn lớn bằng những bữa cơm đạm bạc.
Mẹ luôn dạy các con phải sống ngay thẳng, yêu quê hương và biết giúp đỡ mọi người.
Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, ba người con trai của mẹ lần lượt viết đơn tình nguyện nhập ngũ.
Người con cả lên đường trước.
Ngày tiễn con, mẹ chỉ chuẩn bị một gói cơm nắm, vài củ khoai luộc và chiếc khăn tay tự may.
Mẹ nắm chặt tay con rồi dặn:
"Nếu Tổ quốc cần, con hãy làm tròn bổn phận. Mẹ ở nhà sẽ thay con chăm sóc gia đình."
Ít lâu sau, người con thứ hai cũng khoác ba lô lên đường.
Rồi đến người con út.
Ngôi nhà nhỏ vốn đông tiếng cười bỗng trở nên lặng lẽ.
Nhưng mỗi khi có đoàn bộ đội đi qua làng, mẹ lại tất bật nấu cơm, nấu nước cho các chiến sĩ.
Mẹ luôn xem họ như những người con của mình.
Một buổi chiều cuối năm, cán bộ xã mang đến nhà một lá thư.
Đó là giấy báo tử của người con cả.
Mẹ lặng người.
Nén nước mắt, mẹ thắp nén hương lên bàn thờ rồi lặng lẽ gấp lá thư cất vào chiếc hòm gỗ.
Mẹ nói với mọi người:
"Con tôi đã hoàn thành trách nhiệm với đất nước."
Chưa đầy một năm sau, giấy báo tử của người con thứ hai lại được gửi về.
Nỗi đau chưa kịp nguôi thì thêm một lần nữa, người con út cũng anh dũng hy sinh trên chiến trường.
Ba lần tiễn con.
Ba lần nhận giấy báo tử.
Đó là nỗi đau mà không người mẹ nào mong muốn phải trải qua.
Nhưng điều khiến bà con trong làng cảm phục là mẹ Hoàng Thị Ái chưa bao giờ gục ngã.
Ngôi nhà của mẹ tiếp tục trở thành nơi nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực và chăm sóc thương binh.
Có những đêm bom rơi sát bên nhà, mẹ vẫn cùng dân quân đưa thương binh đến nơi an toàn.
Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, nhiều thanh niên trong làng còn chần chừ trước ngày nhập ngũ.
Mẹ Ái thường đến tận nhà động viên.
Mẹ nói bằng giọng hiền từ:
"Các con hãy yên tâm lên đường. Đất nước hòa bình rồi, ai cũng sẽ được trở về trong lòng nhân dân."
Lời nói giản dị của người mẹ đã tiếp thêm sức mạnh cho biết bao thanh niên Quảng Trị.
Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ vẫn sống trong căn nhà đơn sơ.
Ba tấm bằng Tổ quốc ghi công được mẹ gìn giữ cẩn thận như báu vật.
Mỗi dịp có đoàn học sinh, chiến sĩ đến thăm, mẹ đều kể về các con với ánh mắt tự hào.
Mẹ không kể để nói về nỗi đau.
Mẹ kể để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao sự hy sinh.
Với những cống hiến to lớn cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, Đảng và Nhà nước đã phong tặng mẹ danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Tên tuổi của mẹ không chỉ được người dân Quảng Trị trân trọng mà còn trở thành biểu tượng của hàng vạn người mẹ Việt Nam đã âm thầm hiến dâng những điều quý giá nhất cho Tổ quốc.
Ngày nay, mỗi khi nhắc đến những người mẹ anh hùng của vùng đất lửa Quảng Trị, câu chuyện về mẹ Hoàng Thị Ái vẫn được kể lại như một lời nhắc nhở về lòng yêu nước, sự kiên cường và đức hy sinh vô bờ bến của người mẹ Việt Nam.



