Mẹ Hợi có hai người con trai đã vĩnh viễn nằm xuống vì Tổ quốc
Tháng Tư về, đất trời Tây Ninh đỏ rực sắc phượng, nắng gay gắt trải dài trên những con đường đất đỏ bazan. Trong căn nhà tình nghĩa ấm cúng nơi ấp Thạnh Trung, xã Tân Biên, em đã lặng người nghe Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Hợi, ở tuổi xế bóng, kể về hai người con bằng một giọng trầm buồn nhưng kiên cường đến lạ. Những câu chuyện như kéo ngược thời gian, đưa em trở về những năm tháng hào hùng và đau thương của dân tộc, để rồi lòng em trào dâng niềm kính phục và biết ơn vô hạn trước sự hy sinh cao cả của thế hệ đi trước.
Mẹ Hợi có hai người con trai đã vĩnh viễn nằm xuống vì Tổ quốc. Trong khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ, liệt sĩ Nguyễn Văn Nho đã anh dũng chiến đấu và hy sinh, góp phần làm nên những trang sử vàng của dân tộc. Hòa bình lập lại, tưởng chừng máu và nước mắt đã đủ đầy, nhưng người con trai thứ hai – Nguyễn Ngọc Vinh – lại tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ và anh đã ngã xuống trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Mẹ mất đi cả hai người con, mất đi những khúc ruột thịt của mình, nhưng khi nhắc đến các anh, đôi mắt già nua của Mẹ ánh lên niềm tự hào xen lẫn bao nỗi xót thương sâu thẳm. Sự hy sinh ấy không chỉ là mất mát của riêng Mẹ, đó là biểu tượng thiêng liêng cho lòng yêu nước nồng nàn, cho ý chí “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Người Việt Nam ta từ bao đời nay vẫn vậy, có những con người sẵn sàng gác lại hạnh phúc cá nhân, tuổi thanh xuân và cả mạng sống của mình để đất nước được trường tồn.
Lắng nghe câu chuyện của Mẹ, em bỗng giật mình tự hỏi: Thế hệ trẻ chúng em hôm nay phải sống như thế nào để xứng đáng với sự hy sinh lớn lao ấy? Được sinh ra và lớn lên trong nền hòa bình, không phải nghe tiếng bom rơi đạn lạc, chúng em mang trong mình món nợ ân tình với quá khứ. Trách nhiệm của người trẻ không phải là những lời nói suông hay sự biết ơn theo mùa vụ. Chúng em phải biến nỗi đau thành sức mạnh, biến lòng biết ơn thành hành động thiết thực trong công cuộc xây dựng và bảo vệ quê hương ngày hôm nay.
Xây dựng Tổ quốc không chỉ là những công trình vĩ đại, mà bắt đầu từ những điều giản dị nhất: học tập và rèn luyện để trở thành công dân có ích, có kiến thức và đạo đức. Chúng em cần xung kích, tình nguyện đi đến những vùng sâu, vùng xa, chung tay xóa đói giảm nghèo, bảo vệ môi trường và giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc. Còn bảo vệ Tổ quốc trong thời bình chính là kiên quyết đấu tranh trước những luận điệu sai trái, chống lại sự suy thoái về tư tưởng, ngăn chặn “giặc nội xâm” và giữ vững chủ quyền thiêng liêng của đất nước bằng trí tuệ, lòng yêu nước và sự tỉnh táo. Như liệt sĩ Nguyễn Ngọc Vinh, sự hy sinh của anh khi làm nhiệm vụ trong thời bình đã dạy cho em một bài học sâu sắc: Bảo vệ Tổ quốc là nghĩa vụ thiêng liêng, là tiếng gọi con tim không phân biệt thời chiến hay thời bình.
Em thầm cảm ơn cuộc gặp gỡ đầy nhân duyên này, cảm ơn Mẹ dù tuổi cao sức yếu vẫn là người kể chuyện sống động nhất để thế hệ trẻ không lãng quên lịch sử. Nhìn dáng Mẹ liêu xiêu trong căn nhà tình nghĩa, em tự nhủ lòng mình và các bạn trẻ hãy sống một cuộc đời thật ý nghĩa, dám ước mơ và dám cống hiến. Máu đào của các anh hùng liệt sĩ đã thấm xanh màu cờ Tổ quốc, vậy nên trách nhiệm của chúng em là phải viết tiếp trang sử hào hùng ấy bằng những thành quả lao động, học tập sáng tạo, để non sông Việt Nam sánh vai cùng các cường quốc năm châu.



