MẸ HUỲNH THỊ DANH
Mẹ Danh sinh năm 1924 tại làng Tân Triều, quận Châu Thành, tỉnh Biên Hòa (nay thuộc xã Tân Bình, huyện Vĩnh Cửu, Đồng Nai). Sau khi xuất giá, mẹ về sống ở Bình Phước, quê chồng. Cảnh nhà nghèo khó, với chiếc gánh trên vai mẹ bươn chải nuôi cả gia đình. Năm 1947, anh Đặng Văn Trung cất tiếng khóc chào đời. Từ đó, mẹ không sinh được nữa. Sợ con sau này sẽ khổ như đời cha mẹ, nên vợ chồng mẹ gắng làm ăn, dành dụm cho con. Nhưng rồi chiến tranh đến. Người em thân yêu của mẹ là Huỳnh Văn Thắm theo cách mạng bị Pháp bắn chết ở Rạch Đông trong một chuyến công tác. Mẹ đau thắt ruột gan mà không dám khóc thành lời. Từ đó, lòng căm thù quân cướp nước sục sôi trong lòng mẹ. Những năm 1960-1962, khí thế cách mạng ở Vĩnh Cửu dâng cao. Phong trào diệt ác, phá kềm, đánh địch giành quyền làm chủ thôn ấp diễn ra sôi nổi. Hàng trăm thanh niên nam nữ khắp các xã hăng hái ra chiến khu tham gia chiến đấu. Anh Trung con mẹ cũng hòa nhập vào dòng người ấy. Ngày tiễn con lên đường, mẹ chẳng nhớ đã bao lần căn dặn Trung bền chí chiến đấu, không được phản bội đồng chí, đồng bào... Năm ấy, Trung tròn mười lăm tuổi. Tiễn con đi chưa được bao lâu thì mẹ lại trải qua nỗi đau đớn trong đời: chồng bỗng nhiên mất tích. Mọi sự tìm kiếm đều trở nên vô vọng. Cho đến tận giờ, mẹ cũng không biết ông còn mất ra sao? Biết mẹ có con tham gia cách mạng, bọn bảo an, dân vệ theo dõi gắt gao, rình rập suốt ngày đêm, dòm ngó từng ngõ ngách trong nhà. Có đôi lần, Trung muốn nhắn thăm, nhưng giữa tai mắt của giặc, mẹ không sao đến gặp con được. Trung nhắn xin mẹ mua cho chiếc đồng hồ, mẹ lén nhờ người trao hộ, lòng nơm nớp lo sợ con vì nhớ thương mẹ mà sơ hở sa vào mưu kế quân thù. Sống nhờ vào việc buôn thúng bán bưng, mẹ dè xẻn chi tiêu từng đồng cho mình, phần gom góp mua các thứ tiếp tế cho cách mạng, phần dành dụm để sau này cưới vợ và lo cuộc sống cho con. Những vật dụng kỷ niệm của chồng, của con được mẹ cất giữ cẩn thận như kho báu. Rồi một hôm, căn nhà bỗng bốc cháy, ngọn lửa bạo tàn đã thiêu tất cả thành tro bụi. Mẹ khóc mà nước mắt không sao chảy ra được. Ngày toàn thắng, không thấy con về, mẹ tìm kiếm khắp nơi. Đến một hôm, mẹ nhận được tin sét đánh: anh Trung đã hi sinh năm 1969 trong một trận chiến đấu ác liệt với quân thù. Niềm hi vọng bao năm trời vụt tắt. Mẹ không còn nước mắt để khóc con. Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 394/KTCTN ngày 17/12/1994. Mẹ qua đời ngày 28/02/2001.



