Mẹ Huỳnh Thị Hoa – Ngọn Lửa Không Tắt Ở Vùng Đất Vĩnh Trung
Mẹ Huỳnh Thị Hoa – Ngọn Lửa Không Tắt Ở Vùng Đất Vĩnh Trung
Là một đoàn viên đang sinh hoạt tại địa phương, mỗi lần tham dự các hoạt động tri ân gia đình chính sách hay nghe kể chuyện truyền thống, tôi luôn xúc động đặc biệt khi nhắc đến Mẹ Huỳnh Thị Hoa – người phụ nữ hiền hậu của vùng Vĩnh Trung đã dành trọn cả cuộc đời cho cách mạng, cho đất nước và cho hòa bình hôm nay.
Mẹ sinh năm 1917, lớn lên giữa đồng bưng sông nước Hậu Giang. Cuộc sống khi ấy nhiều lam lũ, nhưng như bao người dân Nam Bộ kiên trung, lòng yêu nước trong mẹ luôn nhen nhóm từ rất sớm. Khi lập gia đình với ông Phạm Văn Hiển, mẹ cùng chồng tảo tần ruộng vườn, nuôi dạy các con trưởng thành. Nhưng chiến tranh kéo đến, phá nát sự yên bình vốn có. Gia đình mẹ trở thành cơ sở cách mạng, một mái nhà nhỏ nhưng chan chứa niềm tin vào ngày độc lập.
Hai người con trai của mẹ – anh Phạm Văn Sở và anh Phạm Văn Nho – đã nối bước cha anh lên đường kháng chiến. Nhưng rồi chiến tranh tàn khốc đã cướp đi cả hai, để lại cho mẹ sự mất mát không gì bù đắp. Tôi đọc lại những dòng ghi chép về họ mà vẫn thấy lòng nghẹn lại:
Anh Phạm Văn Sở hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ năm 1959, khi mới là tiểu đội trưởng Địa phương quân.
Anh Phạm Văn Nhỏ – người con trai thứ năm – hy sinh năm 1971 khi mới 24 tuổi.
Hai lần tiễn con, hai lần tiễn một phần ruột thịt của mình vào cõi vĩnh hằng – đó là nỗi đau không bút nào tả xiết. Thế nhưng mẹ Huỳnh Thị Hoa vẫn không gục ngã. Mẹ biến đau thương thành sức mạnh, tiếp tục trở thành hậu phương vững chắc cho cách mạng, góp phần nuôi giấu, chở che cho nhiều cán bộ trong suốt kháng chiến chống Mỹ.
Đọc những dòng tư liệu về mẹ, tôi hiểu rằng chiến thắng hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng xương máu của biết bao người dân chất phác, kiên cường như mẹ.
Ngày 17/4/2001, mẹ từ giã cuộc đời, để lại trong lòng người thân và bà con xóm ấp niềm tiếc thương vô hạn. Năm 2014, mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – một sự ghi nhận xứng đáng cho những hi sinh quá lớn mà mẹ đã dành trọn cho Tổ quốc.
Là một đoàn viên trẻ, tôi không có cơ hội được gặp mẹ, nhưng qua những câu chuyện của các chú, các cô đi trước và qua trang sách, tôi cảm nhận rõ ràng hình ảnh của một người mẹ Nam Bộ kiên trung – giản dị mà phi thường. Câu chuyện của mẹ như một lời nhắc nhở tôi hôm nay phải sống xứng đáng hơn, trân trọng hòa bình, và biết ơn thế hệ cha anh.
Mỗi khi thắp hương tri ân tại nhà thờ mẹ ở ấp 5, xã Vĩnh Trung, tôi lại thầm hứa với chính mình:
Sẽ tiếp tục rèn luyện, cống hiến, sống có lý tưởng để gìn giữ những giá trị mà mẹ và bao thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.



