MẸ HUỲNH THỊ TIỀM – NỖI ĐAU THÁNG NĂM VÀ LÒNG SON VỚI NƯỚC
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Long Đức giàu truyền thống cách mạng, Mẹ Huỳnh Thị Tiềm đã lặng lẽ hiến dâng những người con ưu tú của mình cho Tổ quốc. Năm 1969, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, Mẹ lần lượt tiễn hai người con trai anh dũng hy sinh tại chiến trường Công Thiện Hùng, để lại dấu ấn sâu đậm về lòng kiên trung và đức hy sinh cao cả của người Mẹ Việt Nam thời hoa lửa.
Trong dòng chảy lịch sử kháng chiến oanh liệt của quân và dân Trà Vinh, xã Long Đức luôn được nhắc đến như một vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nơi hun đúc nên những con người kiên trung và những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng giàu đức hy sinh. Trong số đó, Mẹ Huỳnh Thị Tiềm là một biểu tượng lặng thầm nhưng vô cùng cao quý.
Mẹ Huỳnh Thị Tiềm là người dân tộc Kinh, sinh trưởng và gắn bó trọn đời với quê hương Long Đức. Mẹ nên duyên cùng ông Nguyễn Văn Hiền (sinh năm 1915). Trong cuộc sống tần tảo nơi làng quê Nam Bộ, Mẹ và cha đã nuôi dạy bảy người con (bốn trai, ba gái) khôn lớn bằng tình yêu thương và tinh thần yêu nước bền bỉ.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, các con của Mẹ đã lần lượt gác lại hạnh phúc riêng, rời vòng tay mẹ để dấn thân vào nơi bom đạn, bảo vệ từng tấc đất quê hương Long Đức.
Năm 1969 trở thành dấu mốc đau thương nhất trong cuộc đời Mẹ Huỳnh Thị Tiềm. Chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi, hai người con trai ưu tú của Mẹ đã anh dũng hy sinh tại cùng một chiến trường – Công Thiện Hùng.
Người con thứ nhất, liệt sĩ Nguyễn Văn Phương, tham gia cách mạng từ năm 1966. Dù tuổi đời còn rất trẻ, anh đã sớm trưởng thành và giữ chức vụ Đại đội phó Đại đội 67, là cán bộ chỉ huy đầy triển vọng. Ngày 20/02/1969, trong một trận chống càn ác liệt tại ấp Công Thiện Hùng, anh đã anh dũng hy sinh khi mới tròn 20 tuổi, để lại bao tiếc thương cho gia đình và đồng đội.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì Mẹ lại thêm một lần gục lặng. Liệt sĩ Nguyễn Văn Song, người con trai còn lại của Mẹ, tham gia cách mạng từ năm 1965, là Cán bộ tài chính xã Long Đức. Với nhiệm vụ giữ gìn “mạch máu” kinh tế cho phong trào cách mạng tại địa phương, anh luôn tận tụy, trách nhiệm. Ngày 01/5/1969, chưa đầy ba tháng sau sự hy sinh của anh Phương, anh Song cũng ngã xuống trong một trận càn của địch ngay trên mảnh đất Công Thiện Hùng.
Cả hai người con của Mẹ đều hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Máu xương của các anh đã hòa vào lòng đất Long Đức, góp phần viết nên trang sử vẻ vang của phong trào cách mạng Trà Vinh trong những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.
Nén chặt nỗi đau mất con, Mẹ Huỳnh Thị Tiềm tiếp tục sống lặng lẽ, kiên cường, là hậu phương tinh thần vững chắc cho gia đình và quê hương. Sự hy sinh thầm lặng ấy đã trở thành tấm gương sáng ngời về lòng tận trung với nước, đức hy sinh của người mẹ Việt Nam.
Ghi nhận công lao to lớn của Mẹ, ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” cho Mẹ Huỳnh Thị Tiềm (theo Quyết định số 720/QĐ-CTN).
Dẫu Mẹ đã đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng tên tuổi Mẹ Huỳnh Thị Tiềm cùng các liệt sĩ Nguyễn Văn Phương, Nguyễn Văn Song vẫn mãi là niềm tự hào của nhân dân xã Long Đức. Câu chuyện về Mẹ là lời nhắc nhở sâu sắc cho các thế hệ hôm nay và mai sau: hòa bình được đánh đổi bằng máu xương và nước mắt của những người mẹ đã tiễn con đi không hẹn ngày trở lại.



