Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Không Cần Được Nhớ, Nhưng Luôn Được Nhắc

Mẹ Không Cần Được Nhớ, Nhưng Luôn Được Nhắc

Tây Ninh27/04/2026Đặng Vũ Quốc Cường (Xã Phước Vĩnh Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ và oanh liệt, lịch sử dân tộc đã ghi danh biết bao người phụ nữ kiên trung, bất khuất. Một trong những biểu tượng cao đẹp ấy chính là Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Có. Mẹ không chỉ là một chiến sĩ cách mạng quả cảm mà còn là hiện thân của đức hy sinh vô bờ bến, một người phụ nữ đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân và những gì quý giá nhất của đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Người Con Ưu Tú Của Quê Hương Tây Ninh

Mẹ Lê Thị Có sinh năm 1916 tại ấp 3, xã Phước Vĩnh Tây, tỉnh Tây Ninh. Cả cuộc đời Mẹ, từ khi cất tiếng khóc chào đời cho đến lúc thanh thản ra đi vào năm 2020, luôn gắn bó chặt chẽ với mảnh đất quê hương. Chính truyền thống yêu nước của vùng đất này đã hun đúc nên ý chí cách mạng trong lòng Mẹ.

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt, Mẹ bắt đầu tham gia hoạt động với vai trò giao liên. Đến năm 1969, Mẹ tiếp tục dấn thân vào hiểm nguy khi gia nhập lực lượng liên lạc Y4 Nhà Bè. Công việc liên lạc, giao liên đòi hỏi sự mưu trí, dũng cảm và lòng trung thành tuyệt đối, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến tổn thất lớn cho tổ chức. Trong điều kiện chiến tranh khốc liệt, Mẹ đã không quản ngại gian khổ, băng mình qua những làn mưa bom bão đạn để hoàn thành nhiệm vụ.

Kiên Cường Trong Tù Đày Và Nỗi Đau Mất Con

Cuộc đời hoạt động cách mạng của Mẹ gặp nhiều trắc trở. Năm 1970, Mẹ bị quân địch bắt giữ và chịu cảnh tù đày. Dù bị tra tấn, thẩm vấn, Mẹ vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ, không một lời khuất phục trước kẻ thù. Năm 1972, sau khi được trả tự do, Mẹ không chọn cuộc sống an phận mà ngay lập tức bắt liên lạc để tiếp tục hoạt động bí mật cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.

Tuy nhiên, sự hy sinh lớn lao nhất của Mẹ chính là người con trai duy nhất – liệt sĩ Lưu Văn Hai (sinh năm 1958). Anh hy sinh vào ngày 03/7/1971 khi đang giữ chức vụ Trung sĩ. Nỗi đau mất đi giọt máu duy nhất là một thử thách nghiệt ngã đối với một người mẹ. Thế nhưng, nén đau thương thành hành động, Mẹ vẫn kiên định với con đường cách mạng, tin tưởng vào ngày thắng lợi cuối cùng của dân tộc.

Người Cán Bộ Gương Mẫu Trong Thời Bình

Sau năm 1975, đất nước hòa bình, Mẹ Lê Thị Có lại tiếp tục đóng góp công sức cho công cuộc xây dựng quê hương. Mẹ tích cực tham gia công tác địa phương với các chức trách như Ủy viên Ban Chấp hành Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Phước Vĩnh Tây và sau đó là Hội Nông dân. Ở bất kỳ vị trí nào, Mẹ cũng luôn sống giản dị, gương mẫu, là hạt nhân đoàn kết trong các phong trào tại địa phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn