Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ là cô giáo làng, người làng gọi “mẹ Thanh”

Lâm Đồng02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ VNAH Nguyễn Thị Thanh lặng lẽ đọc lại giấy báo tử cũ - nơi gói ghém cả một đời chờ đợi.

Mẹ - người làng gọi thân thương là “mẹ Thanh” đã đi mòn gót chân đời mình trên con đường làng - nay đã thành đường phố. Từ ngày còn là cô giáo làng tóc đen, mắt sáng, dáng đi thanh thoát trên con đường lấm lem bụi đất, đến nay tóc mẹ đã trắng như mây, lưng đã hơi còng, con đường đã có tên, phố phường đổi dạng - mà dáng mẹ, dẫu lặng lẽ vẫn như một điểm neo, một mảnh hồn làng hồn hậu.

Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thanh (SN1936). Mẹ có bốn người con, trong số đó, người con trai cả đã mãi nằm lại nơi chiến trường biên giới xa, đến nay vẫn chưa tìm thấy phần mộ. Hiện tại, mẹ sống cùng người con trai thứ ba, người luôn bên mẹ những năm tháng về già, lặng lẽ chăm sóc, lắng nghe mẹ nhắc lại những câu chuyện của một thời không ngủ yên.

Con dâu chăm sóc mẹ như một cách gìn giữ ký ức.

Người con dâu của mẹ, một người phụ nữ hiền lành và nhẫn nại, sáng nào cũng chải tóc cho mẹ bằng chiếc lược nhựa hồng. Khoảnh khắc ấy, bàn tay dịu dàng chăm chút cho mái tóc bạc, trong khi mẹ ngồi im, mắt nhìn xa xăm đã trở thành một hình ảnh khiến người chứng kiến không thể cầm lòng. Ấy là tình thân, là đạo hiếu, nhưng cũng là lời cảm tạ âm thầm dành cho một người mẹ đã hy sinh gần như tất cả để gìn giữ gia đình.

Ngày xưa, mẹ là cô giáo làng, dạy tại Trường THCS Quảng Thịnh. Trường nhỏ, lớp học đơn sơ, bảng đen phấn trắng, mái ngói nâu giữa bạt ngàn đồng ruộng. Dẫu đồng lương ít ỏi, mẹ vẫn kiên trì mỗi ngày đến lớp, dạy từng con chữ rồi lại tất tả về lo bữa cơm chiều cho đàn con thơ dại. Khi ấy, con lớn mới tám tuổi, con út chỉ vừa lên hai. Căn nhà nhỏ, thiếu thốn đủ bề, nhưng tiếng cười của trẻ thơ và ánh mắt đầy nghị lực của người mẹ dường như đã bù đắp mọi gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn