Mẹ Lê Thị Chính – Người giữ lửa niềm tin giữa những tháng ngày bom đạn
Trên mảnh đất Hòa Lợi yên bình của huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh, có một người mẹ đã trải qua cả cuộc đời trong sự hy sinh lặng lẽ nhưng vô cùng cao cả. Đó là Bà mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Chính, người phụ nữ bình dị nhưng mang trong mình ý chí kiên cường của người dân Nam Bộ trong những năm tháng kháng chiến chống đế quốc Mỹ.

Trên mảnh đất Hòa Lợi yên bình của huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh, có một người mẹ đã trải qua cả cuộc đời trong sự hy sinh lặng lẽ nhưng vô cùng cao cả. Đó là Bà mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Chính, người phụ nữ bình dị nhưng mang trong mình ý chí kiên cường của người dân Nam Bộ trong những năm tháng kháng chiến chống đế quốc Mỹ.
Từ khi lập gia đình với đồng chí Trần Sùng Sen – người cùng quê, mẹ Chính đã cùng chồng gây dựng một mái ấm nhỏ với năm người con. Cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, nhưng mẹ luôn dạy các con phải sống ngay thẳng, biết thương người và đặc biệt là phải yêu quê hương, yêu cách mạng. Chính từ nếp sống ấy, ngọn lửa lý tưởng đã nhen lên trong từng thành viên của gia đình.
Khi tiếng súng chiến tranh vang đến vùng đất Hưng Mỹ – nơi cả gia đình mẹ tham gia sinh sống và hoạt động, mẹ Chính không chỉ lo cho gia đình mà còn là hậu phương vững chắc cho chồng và con tham gia kháng chiến. Dù bom đạn luôn rình rập, mẹ vẫn kiên trì chăm lo, tiếp tế, che chở cho lực lượng cách mạng ở địa phương.
Thế nhưng chiến tranh không chừa một ai. Gia đình mẹ Lê Thị Chính phải chịu nỗi đau mất mát lớn lao khi:
Liệt sĩ Trần Sùng Sen, chồng mẹ, cán bộ tạixã Hưng Mỹ, đã anh dũng hy sinh ngày 22/5/1969 trong trận càn của địch tại ấp Rạch Giữa khi đang phối hợp cùng du kích chiến đấu.
Liệt sĩ Trần Văn Trung (sinh năm 1953), người con trai trưởng thành trong sự giáo dưỡng của mẹ, là thư ký UBND xã Hưng Mỹ, hy sinh ngày 11/11/1972 khi địch bất ngờ đánh biệt kích vào thường trực xã.
Tin dữ đến hai lần, nỗi đau tưởng như không thể đứng vững, nhưng mẹ Chính vẫn kiên gan như bao người phụ nữ Việt Nam khác. Mẹ nén nỗi đau vào trong, tiếp tục nuôi dạy các con còn lại, vừa là cha, vừa là mẹ. Với mẹ, sự hy sinh của chồng và con không phải là mất mát vô nghĩa mà là phần máu xương gửi lại cho quê hương để hôm nay được sống trong hòa bình.
Dẫu cuộc đời nhiều gian khổ, mẹ Chính luôn sống giản dị, thủy chung, và trọn vẹn nghĩa tình với làng xóm, với cách mạng. Chính sự kiên cường ấy đã khiến mẹ trở thành tấm gương sáng của lòng yêu nước và đức hy sinh.
Để tri ân những cống hiến và mất mát cao cả đó, ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước đã phong tặng mẹ danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” (Quyết định số 1852/QĐ-CTN). Danh hiệu ấy không chỉ dành cho riêng mẹ, mà còn là sự ghi nhận cho cả một gia đình đã hiến dâng cho Tổ quốc những người con ưu tú.
Câu chuyện của mẹ Lê Thị Chính là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay:
rằng hòa bình là giá trị vô cùng quý báu, được xây dựng bằng sự hy sinh thầm lặng của biết bao người.
Học tập tinh thần kiên trung của mẹ, thanh niên hôm nay cần sống có ước mơ, có trách nhiệm với cộng đồng, và biết trân quý từng ngày bình yên mà chúng ta đang hưởng.



