Mẹ Lê Thị Có – Người mẹ thắp sáng niềm tin cho thế hệ mai sau
Mẹ Lê Thị Có – Người mẹ thắp sáng niềm tin cho thế hệ mai sau
Mẹ Lê Thị Có: Tượng Đài Vĩnh Cửu Của Lòng Yêu Nước
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, hình ảnh
người phụ nữ Việt Nam luôn hiện lên với vẻ đẹp của sự
nhẫn nhịn, hy sinh nhưng cũng đầy khí phách hiên ngang.
Một trong những tấm gương tiêu biểu, một biểu tượng
sống động cho tinh thần ấy chính là Mẹ Việt Nam Anh
hùng Lê Thị Có. Mẹ không chỉ là một người phụ nữ kiên
trung, giàu lòng yêu nước mà còn là hiện thân của sự
cống hiến trọn đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Người con ưu tú của quê hương Phước Vĩnh Tây
Mẹ Lê Thị Có sinh năm 1916 tại ấp 3, xã Phước Vĩnh
Tây, tỉnh Tây Ninh. Cuộc đời Mẹ gắn liền với mảnh đất
quê hương từ những năm tháng đầu đời cho đến lúc
thanh thản ra đi vào năm 2020. Nhìn vào hành trình cách
mạng của Mẹ, ta thấy một sự tiếp nối không ngừng nghỉ
của ý chí sắt đá. Năm 1968, khi ngọn lửa kháng chiến
đang ở giai đoạn quyết liệt nhất, Mẹ bắt đầu tham gia
làm giao liên. Đến năm 1969, Mẹ đứng trong hàng ngũ
lực lượng liên lạc Y4 Nhà Bè, trực tiếp đối mặt với hiểm
nguy để giữ vững mạch máu thông tin cho cách mạng.
Ngay cả khi rơi vào tay quân thù vào năm 1970 và bị
giam cầm trong chốn lao tù, tinh thần của Mẹ vẫn không
hề lay chuyển. Sau khi được trả tự do vào năm 1972,
thay vì chọn một cuộc sống bình yên, Mẹ lại chọn tiếp tục
hoạt động bí mật cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải
phóng. Đó là một minh chứng đanh thép cho sự trung
thành tuyệt đối với lý tưởng cách mạng.Nỗi đau thầm
lặng và sự hy sinh vô bờ bến
Khi nhắc đến Mẹ Lê Thị Có, chúng ta không khỏi xúc
động trước sự hy sinh to lớn mà Mẹ đã dành cho Tổ
quốc. Mẹ có người con trai duy nhất là liệt sĩ "Lưu Văn
Hai" sinh năm 1958. Anh đã ngã xuống vào ngày
03/7/1971 với chức vụ Trung sĩ khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nỗi đau mất đi người con duy nhất giọt máu cuối
cùng và là niềm hy vọng của cả cuộc đời là một vết cắt
không gì bù đắp nổi. Thế nhưng, vượt lên trên nỗi đau cá
nhân, Mẹ đã kìm nén nước mắt để tiếp tục phục vụ xã
hội. Sự hy sinh ấy không chỉ là sự đóng góp về xương
máu của người thân mà còn là đức hy sinh cao cả của
một người mẹ Việt Nam: "Tiễn con đi, rồi lại chờ con,
nhưng con mãi mãi không về" Tấm gương sáng trong
thời bình và sự tri ân của dân tộc
Sau ngày giải phóng, Mẹ Lê Thị Có lại tiếp tục cống
hiến sức mình cho công tác địa phương. Mẹ tham gia Ban
Chấp hành Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Phước Vĩnh Tây và
sau đó là Hội Nông dân. Ở bất kỳ vị trí nào, Mẹ cũng sống
giản dị, gương mẫu và luôn là đầu tàu trong các phong
trào thi đua.
Ghi nhận những công lao trời biển ấy, Đảng và Nhà nước
đã trao tặng Mẹ những phần thưởng cao quý nhất:
• Danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng do Chủ tịch
nước Lê Đức Anh phong tặng ngày 17/12/1994.
• Huân chương Kháng chiến hạng Nhất tặng năm
1987.
• Huân chương Độc lập hạng Ba dành cho gia đình Mẹ
năm 2019.
Con trai Mẹ được truy tặng Bằng Tổ quốc ghi công
vinh danh là liệt sĩ của dân tộc.
• Lời kết và Cảm nghĩ của em
Cuộc đời của Mẹ Lê Thị Có là một bài ca bất tận về
lòng yêu nước và sự kiên cường. Mẹ là một người mẹ
anh hùng trong chiến tranh và là một công dân gương
mẫu trong thời bình. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, hình
ảnh của Mẹ chính là tấm gương sáng nhất để chúng ta
noi theo.
Mỗi khi nhắc về Mẹ, chúng ta được nhắc nhở về
lòng biết ơn sâu sắc và trách nhiệm nặng nề trong việc
giữ gìn, phát huy truyền thống hào hùng của dân tộc. Mẹ
đã đi xa, nhưng tinh thần và phẩm chất của Mẹ một biểu
tượng tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam anh hùng sẽ
mãi mãi khắc sâu trong tâm khảm của người dân Tây
Ninh nói riêng và cả dân tộc Việt Nam nói chung.



