Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Lê Thị Có – niềm tự hào của quê hương

Mẹ Lê Thị Có – niềm tự hào của quê hương

Tây Ninh25/04/2026Lê Đăng Khôi (Xã Phước Vĩnh Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những tàn tích và nỗi đau mà nó để lại vẫn còn in hằn sâu sắc trong tâm trí của biết bao thế hệ người dân đất Việt. Để đổi lấy nền hòa bình độc lập ngày hôm nay, đã có biết bao máu xương đổ xuống, và đằng sau những chiến công hiển hách ấy là những giọt nước mắt lặng thầm của các bà mẹ mất con. Đứng trước chân dung của Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Có, lòng tôi không khỏi trào dâng một niềm xúc động mãnh liệt. Mẹ là hình ảnh tiêu biểu cho một người phụ nữ kiên trung, giàu lòng yêu nước, đã cống hiến cả cuộc đời cho cách mạng và chịu nhiều mất mát trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Tìm hiểu về tiểu sử của Mẹ, tôi càng thêm khâm phục ý chí sắt đá của người phụ nữ nông thôn Việt Nam. Mẹ sinh năm 1916, quê tại ấp 3, xã Phước Vĩnh Tây, tỉnh Tây Ninh. Cuộc đời Mẹ là một hành trình dài dằng dặc gắn bó cả cuộc đời với quê hương từ năm 1916 đến năm 2020. Trong những năm tháng đạn bom ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Mẹ không chọn cách đứng ngoài cuộc. Năm 1968, mẹ dũng cảm tham gia làm giao liên , và đến năm 1969, mẹ tiếp tục tham gia lực lượng liên lạc Y4 Nhà Bè. Tôi rùng mình khi nghĩ đến những cung đường giao liên đầy bom mìn, bốt đồn chằng chịt của giặc. Thế nhưng, mẹ vẫn vượt qua mọi hoạt động giao liên, liên lạc trong điều kiện nguy hiểm. Năm 1970, mẹ bị địch bắt tù. Những đòn roi tra tấn tàn bạo của kẻ thù không thể làm lay chuyển ý chí của mẹ. Mẹ luôn kiên cường trước sự bắt bớ, tù đày của địch và bị tù đày nhưng không khuất phục.

Thế nhưng, nỗi đau về thể xác chốn lao tù có lẽ chẳng thấm tháp gì so với nỗi đau xé nát tâm can mà mẹ phải gánh chịu. Gia đình mẹ có sự hy sinh to lớn. Đó là khi người con trai duy nhất của mẹ: Lưu Văn Hai (sinh năm 1958) đã anh dũng ngã xuống. Anh hy sinh ngày 03/7/1971, với chức vụ Trung sĩ. Xót xa thay, thời điểm anh ngã xuống cũng là lúc mẹ đang oằn mình trong ngục tù của địch. Mẹ mất người con duy nhất trong chiến tranh. Mất mát ấy lớn đến nhường nào? Thế nhưng, mẹ đã nén chặt nỗi đau mất con nhưng vẫn tiếp tục cống hiến cho cách mạng. Năm 1972, khi được trả tự do, mẹ tiếp tục hoạt động cách mạng bí mật đến năm 1975.

Sau giải phóng, mẹ vẫn không nghỉ ngơi mà tiếp tục tham gia công tác phụ nữ, làm Ủy viên Ban Chấp hành Hội Liên hiệp Phụ nữ xã, sau đó công tác tại Hội Nông dân. Những đóng góp của mẹ đã được tri ân sâu sắc khi ngày 17/12/1994, Mẹ được Chủ tịch nước Lê Đức Anh phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Ngày 09/6/1987, Mẹ được Chủ tịch nước tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất vì có công trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Mẹ Lê Thị Có chính là biểu tượng tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam anh hùng , là người mẹ anh hùng trong chiến tranh và là người công dân gương mẫu trong thời bình. Hình ảnh của mẹ mãi là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ , nhắc nhở chúng ta về lòng biết ơn và trách nhiệm giữ gìn truyền thống dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ Lê Thị Có – niềm tự hào của quê hương | Câu chuyện thời hoa lửa