Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ LÊ THỊ CÚC - Mẹ VNAH

Ninh Bình20/05/2026Đoàn Thanh niên xã Giao Thủy (Đoàn Thanh niên xã Giao Thủy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ LÊ THỊ CÚC — MỘT NĂM MẤT HAI CON, MỘT TRAI MỘT GÁI

Có những năm tháng mà chiến tranh như muốn tận diệt cả một gia đình. Với mẹ Lê Thị Cúc, năm 1968 là năm như vậy — năm mẹ mất đi cả người con trai lẫn người con gái chỉ trong vòng vài tháng, để lại trong lòng mẹ một khoảng trống không gì bù đắp được.

Mẹ Lê Thị Cúc, sinh năm 1919 tại ấp Xóm Dinh, xã Tân Đông, huyện Gò Công Đông, là người phụ nữ đã sát cánh cùng chồng — ông Nguyễn Văn Niệm — tham gia cách mạng tại địa phương ngay từ thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp. Cả hai vợ chồng đều được Nhà nước tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất — minh chứng cho những đóng góp thầm lặng mà bền bỉ của một gia đình cách mạng trên mảnh đất Tân Đông.

Người con trai Nguyễn Văn Răng, sinh năm 1940, và người con gái Nguyễn Thị Ri, sinh năm 1944, cùng gia nhập cách mạng vào tháng 5-1964. Anh Răng phục vụ trong Ban Chỉ huy Quân sự xã Tân Đông với tư cách du kích; chị Ri chọn một con đường khác — trở thành nhân viên bưu điện tỉnh Tiền Giang, âm thầm đảm bảo mạch thông tin liên lạc cho cách mạng. Hai anh em, hai nhiệm vụ khác nhau, nhưng cùng chung một lý tưởng.

Và rồi năm 1968 ập đến. Anh Răng hy sinh, được đưa về an táng ngay tại ấp Xóm Dinh — nơi mẹ có thể thắp hương mỗi ngày. Chỉ vài tháng sau, ngày 18-11-1968, chị Ri ngã xuống tại ấp 2, xã Thành Công, huyện Gò Công Tây — xa nhà, trên đường làm nhiệm vụ, được an táng tại xã Phú Thành, huyện Gò Công. Một năm, hai cái chết, hai nơi an nghỉ khác nhau — mẹ Lê Thị Cúc không có đủ một mảnh đất để đặt hương cho cả hai con cùng một lúc.

Mẹ sống thêm gần nửa thế kỷ sau năm 1968, rồi trút hơi thở cuối cùng vào ngày 26-4-2014, được an táng tại ấp Xóm Dinh — bên cạnh người con trai Nguyễn Văn Răng. Chỉ ba tháng sau, ngày 25-7-2014, Chủ tịch nước ký Quyết định số 1772/QĐ-CTN truy tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" cho mẹ. Ngày nay, cháu nội Nguyễn Thị Oanh gìn giữ hương khói tại ấp Xóm Dinh — thay mẹ và cha tiếp tục nhớ về những người đã khuất.

Tên mẹ — Lê Thị Cúc — là tên của người đàn bà đã chịu đựng những gì mà không người mẹ nào nên phải chịu, nhưng vẫn sống, vẫn đứng vững, vẫn là chỗ dựa cho những người còn lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn